PHẦN 1: [GIAI ĐOẠN NHỊ TIỂU THƯ MỎNG MANH BÉ NHỎ]
Chương 1: Từ giờ trở đi, tôi chỉ quan tâm đến chị ấy
* * * * * * *
Mây đen âm u dày đặc, phía chân trời sấm sét vang rền, mưa to xối xả rơi xuống.
Orm giật mình mở mắt ra, nhìn chằm chằm trần nhà gấp gáp thở dốc.
Một lát sau, nàng hốt hoảng mò tay xuống gối nằm, vừa tìm được điện thoại liền liếc nhìn thời gian.
Trong nháy mắt liền thở phào nhẹ nhõm.
Thật sự đã trở về, nàng thật sự đã sống lại một năm trước.
Vừa chợp mắt hoàng hôn đã buông xuống, bên ngoài lại thêm một trận mưa.
Trong căn phòng trống trải và lạnh lẽo, những lá cây đua nhau in bóng lên bức tường xám ngắt, tựa như một bức tranh vẽ, tia sáng của hoàng hôn như tô thêm màu sắc nhàn nhạt.
Orm nhắm mắt lại.
Đã là ngày thứ ba mươi nàng sống lại, ròng rã một tháng, nàng vẫn không thể thích ứng nổi với dòng chảy ngược của thời gian.
Trong một tháng này, mỗi khi ngủ nàng đều sẽ mơ thấy một cái ác mộng.
Trong mơ, là kiếp trước của nàng.
Nàng là Nhị tiểu thư của tập đoàn Sethratanapong.
Trong mắt đa số người, nàng thật may mắn được ông trời ưu ái khi sinh ra trong một gia đình giàu có.
Quả thực, chỉ xét riêng về thân phận bối cảnh, nàng đã đứng trên vô số người.
Nửa đời trước, tuy không thể nói là suôn sẻ, nhưng lại không gặp bất cứ trở ngại lớn lao gì.
Bước ngoặt là năm năm trước.
Năm năm trước…!
Orm vừa nghĩ, ngón tay không chịu được mà co lại, túm chặt lấy ga trải giường.
Năm năm trước, vì hỗ trợ cho công ty của mình, nàng đánh cắp tài liệu mật thương mại, nàng giả vờ tiếp cận đối thủ một mất một còn với nhà họ Sethratanapong – Tập đoàn họ Kwong, Chủ tịch Lingling Kwong.
Kwong gia và Sethratanapong gia, là một trong những gia đình bề thế có tiếng trong nước.
Mà Lingling Kwong, là con gái duy nhất của nhà họ Kwong, được mọi người vây quanh ngưỡng mộ mà lớn lên, tuổi còn trẻ đã ngồi ghế CEO địa vị cao, có đầu óc, tầm nhìn xa trông rộng, thủ đoạn khôn khéo lại kiêu ngạo, tại thương trường đổ máu khắp nơi, cô vẫn luôn là một bông hoa vươn cao trong vũng bùn.
Người muốn theo đuổi cô xếp thành hàng, e rằng còn có thể vượt qua biển cả.
Đáng tiếc, lại chưa ai thành công lấy được khối băng sơn này.
Những kẻ theo đuổi đều bị sự thờ ơ lãnh đạm của cô làm hao mòn đến không còn một xác.
Nhưng Orm không như thế, nàng không hề yêu Lingling Kwong, nàng chỉ vì công việc mà phải nằm vùng, là do ba nàng cày cắm, làm nội ứng bên trong.
Vì lẽ đó, chuyện \”mài giũa tảng băng\” lại đặc biệt có kiên trì.
Mặt dày bám đuôi, khiến đối phương nhận biết mình.