[Lingorm] – Bác Sỹ Thú Y – 35 🔞 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Lingorm] – Bác Sỹ Thú Y - 35 🔞

\”brush my hair, undress me everywhere\”

[Lingorm] – Bác Sỹ Thú Y - 35 🔞









——————

Vào ngày lễ Giáng sinh, LingLing Kwong đưa Orm trở về thành phố Bangkok một chuyến.

Mấy tháng nay cô luôn sống cùng Orm rất ít khi về nhà, thỉnh thoảng quay lại lấy đồ, nhưng cũng rất vội, cũng chưa bao giờ quay về ở lại đó.

Phòng ở quá lâu không được dọn dẹp, khi bước vào cửa đã nồng nặc mùi tro bụi, LingLing Kwong mở cửa sổ ra để thông gió, rồi bật điều hoà lên sau đó mới bước vào phòng để chuẩn bị dọn dẹp.

Orm xem album ảnh trong phòng ông nội, vài tấm ảnh hồi nhỏ của LingLing Kwong đều được ông nội giữ gìn cẩn thận, ảnh cô đọc sách, ảnh cô đi thi, bao gồm cả ảnh chụp khi vào đại học.

Lúc đó LingLing Kwong vẫn còn ngây ngô, Orm nhìn không chớp mắt, khóe môi bất giác nhếch lên.

Mấy ngày nay, ban ngày nàng làm việc ở văn phòng phòng khám, buổi tối lại cùng LingLing Kwong trở về, thỉnh thoảng LingLing Kwong đưa nàng đi tập thể dục, để nàng ngồi đó xem cô đánh cầu lông.

Thực ra mỗi lần đi đến đây nàng luôn run lên vì hồi hộp, nhưng khi ánh mắt rơi vào người LingLing Kwong, những căng thẳng và sợ hãi đó sẽ tan biến đi rất nhiều, nàng cố gắng che chắn mọi thứ xung quanh mình, chỉ nhìn chăm chú vào LingLing Kwong trên sân.

Kết quả đổi lại là sau khi LingLing Kwong về đến nhà, cô đã đè nàng vào tường rồi cắm vào, vừa làm nàng một cách mãnh liệt, vừa cố ý hỏi tại sao nàng lại nhìn cô như thế cả tối.

\”Cái đó được chụp khi chị tốt nghiệp.\” LingLing Kwong thay bộ quần áo cũ, trên tay đeo găng tay, chân đi ủng chống nước và trong tay cầm cây lau nhà.

Cô bước vào, lấy một cuốn album ảnh khác trên giường của ông nội ra, đưa cho Orm, \”Trong đây có rất nhiều ảnh.\”

Nó được chụp bằng điện thoại di động, chủ yếu là ảnh của ông nội, còn có ảnh tự chụp của LingLing Kwong và ông nội.

Không thể nghi ngờ gì nữa, tất cả đều do chính LingLing Kwong chụp.

Cụ ông trong ảnh đang đeo kính viễn thị, mỉm cười nhìn vào máy ảnh, những nếp nhăn trên khuôn mặt ông trông rất đôn hậu, ông hơi khom người, mặc một chiếc áo len màu xám và cầm một cuốn sách trong tay.

Qua những bức ảnh này, Orm dường như đã nhìn thấy quá khứ của LingLing Kwong 29 năm trước, cô và ông nội sống nương tựa lẫn nhau, làm bạn với nhau và cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất, khi lật đến bức ảnh cuối cùng thời gian giống như dừng lại ở đây.

Trang cuối cùng là bức ảnh đen trắng của ông nội.

Đó là di ảnh của ông.

LingLing Kwong lặng lẽ hút thuốc ngoài ban công, dựa lưng vào lan can, ánh mắt bình tĩnh rơi vào mấy chậu hoa trước mặt, lúc còn sống ông nội rất thích trồng hoa, khi ông đi để lại cho LingLing Kwong những chậu hoa đều chết cóng vào mùa đông, LingLing Kwong lại lại mua tiếp, nhưng mỗi năm có vài chậu sẽ chết cóng.

Năm nay trời không có tuyết rơi, những bông hoa này đã cảm nhận được sự lạnh lẽo, tất cả lá cây héo úa cả đi, không còn chút sức sống nào.

Cô dụi tắt điếu thuốc, vào nhà thấy Orm đang lau khung ảnh và album, những album ảnh nàng xem xong thì được phân loại cho vào hộp, quần áo trong ngăn tủ ông nội cũng được nàng gấp lại.

LingLing Kwong dựa vào khung cửa nhìn cô, hốc mắt nàng có hơi ửng đỏ, có thể nhìn ra nàng vừa khóc, cô bước tới, nâng cằm nàng lên, nhỏ giọng hỏi: \”Sao lại khóc rồi?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.