[ Lingorm ] ( Abo) Xin Lần Nữa Yêu Em – 28. Người không cần ta nữa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 7 tháng trước

[ Lingorm ] ( Abo) Xin Lần Nữa Yêu Em - 28. Người không cần ta nữa

Cô chống thân thể như chết đi cả linh hồn rời khỏi nơi đó, Mạnh lão cùng Hạnh bà chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra . Tiểu thư nhà mình thì đi như chạy vội vàng về phòng đóng cửa nhốt mình, Quảng tiểu thư thì ngồi ở bàn đá mà thẩn thờ, gương mặt chẳng còn chút máu ánh mắt vô hồn nhìn đúng một hướng. Trời đỗ về chiều A Việt theo lời nhắn của Trần Mỹ Linh mà đến đây rước sếp mình về, nhưng lại chứng kiến cảnh này nên chỉ biết im lặng ở đó đợi không dám làm phiền. Đến khi mặt trời tắt nắng Quảng Linh Linh mới ráng chống người đứng dậy , thấy cô sắp ngã đến nơi A Việt mới hoảng hồn chạy lại nhưng cô không cần giúp đỡ.

Tự bám víu mặt tường mà đi, cô không cần ai thương hại . Quảng Linh Linh cô nắm lên được thì bỏ xuống được, là cô tự làm tự chịu, tự để trái tim mình đi yêu một người vốn chẳng để mình vào trong mắt,  để rồi giờ người ta chọn người khác thì cũng chẳng trách được ai . Là tại cô chưa đủ tốt hay sao ??? cô đã ngồi đấy suy nghĩ rất nhiều thứ từ lúc \’ nàng \’ xuất hiện đến giờ. Nàng vốn dĩ không phải Trần Mỹ Linh thì làm gì có chuyện vì hận cô từng đối xử tệ với mình, mà nhất quyết không muốn quay lại. Nhưng nàng lại có rất nhiều kí ức của Trần Mỹ Linh để lại, lại không mất đi những kiến thức mới lạ vốn chỉ thuộc về nơi nàng từng sống.

Cô đã tra cứu và tìm hiểu rất nhiều, nếu cô đoán không lầm nàng vốn dĩ thuộc về cổ tinh cầu, nơi cả nghìn năm trước đã từng ghi chép lại. Một hành tinh xanh, con người sống trong môi trường không hề có phóng xạ, ở đó họ coi nghề nông và đầu bếp đều là thứ phổ thông. Con người cũng chỉ chia ra thành 2 giới tính chính là Nam và Nữ không có Alpha, Beta hay Omega.. họ toàn bộ đều là Beta và sinh sản theo phương pháp tự nhiên là chính. Không lẽ bởi vì như thế nên nàng không chấp được tình cảm giữa nữ nhân và nữ nhân hay sao . Nhưng những gì nam nhân cho nàng cô cũng có thể cho nàng được mà, vậy cô thua họ ở cái gì đây… Hay chỉ đơn giản thua vì cảm xúc.

Trần Mỹ Ngọc lo lắng mà bế An An dỗ dành, con bé thấy Mami không khỏe còn Mommy thì nhốt mình trong phòng , từ lúc mấy vị khách kia ra về thì lo sợ mà khóc to. Sợ hai người giận nhau không ở với nhau nữa, bé lại không có đủ cả 2 người mẹ. Bé muốn đi theo Mami về, bé sợ Mami bệnh rồi lại phải ở nhà một mình, bé phải về nhìn chằm chằm thì Mami mới chịu uống thuốc. Nhưng Quảng Linh Linh lại nhờ Trần Mỹ Ngọc giúp mình chăm sóc bé con vài ngày, còn nhìn con gái mà xót xa hôn nhẹ lên trán như trấn an , bảo rằng mình không sao chỉ bị cảm thôi. Viện lí do sẽ đi công tác vài ngày, bảo bé ngoan ngoãn ở lại nghe lời Mommy và mọi người.

Quảng Linh Linh bước đi đã loạng choạng lắm rồi, nhưng ý chí thì vẫn còn cứng đầu. A Việt chỉ có thể lo lắng mà đi sát phía sau, ra đến chuyên cơ thì y như rằng.. Quảng Linh Linh gục hẳn xuống nền đất không thể đứng dậy nổi.

— Quảng tổng, ngài có sao không. Ngài đợi tôi chạy vào gọi Mạnh lão giúp đỡ __ A Việt cuống cuồng định chạy lại vào trong gọi người, thì bị Quảng Linh Linh chặn lại ngay.

— Không cần. Đưa tôi về Quảng gia … Đây là lệnh __ Quảng Linh Linh đã mệt đến nói không ra hơi, cô không muốn người đó thấy vẻ thảm hại này của mình. Thà cô chết chứ chẳng muốn tiếp nhận sự thương hại nào nữa từ con người đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.