Suốt cả chặng hành trình đưa mọi người tham quan một vòng Trần gia, Orm không thể nào thoải mái cho được. Cố gắng né xa cả hai người kia càng xa càng tốt, Quảng Linh Linh vẫn giữ nguyên phong thái cũ , váy mã diện màu đen thêu chỉ vàng áo sơ-mi cách điệu màu trắng. Phong thái ưu nhã, dáng lưng thẳng tắp vai rộng eo thon, dù xét về hình thể thì đứng bên cạnh Đường Ngôn tất nhiên phải trông nhỏ con hơn một chút, nhưng xét về khí thế thì chưa biết ai hơn ai . Nhất là khi xét về tình cảm trong lòng Orm , thì tất nhiên Quảng Linh Linh luôn chiếm ưu thế, dù rằng chưa bao giờ nàng muốn nói ra .
Orm đỡ cánh tay của Đường lão mà đưa ông dạo một vòng khu vườn đã được đưa vào quỹ đạo. Đi đến đâu đều thấy người làm ở Trần gia mặt mũi hồng hào, quần áo sạch sẽ cười cười nói nói. Lão gật đầu không thôi khi nghe Orm kể về từng giống loại mới sẽ sớm được đưa ra thị trường, những ý tưởng chế biến thực phẩm thành đồ ăn nhanh hay đồ đông lạnh. Đường Ngôn đi phía sau nhìn nàng bằng ánh mắt sáng lấp lánh, anh biết bản thân càng lúc càng không dứt ra được nàng rồi. Ở nàng chẳng những có nhan sắc làm anh chết mê chết mệt, bây giờ khi tiếp xúc còn phát hiện ra nàng cực kỳ uyên bác, lại hiểu một ích bên mảng kinh doanh. Ý tưởng nàng đưa ra đều khiến anh thấy bất ngờ, không chỉ vậy nghe nói nàng nấu ăn còn cực kỳ ngon, mẫu người vợ lí tưởng của anh hiện hữu ngay trước mặt rồi…
Ông bà Đường đi theo sau cũng len lén nhìn nhau rồi cười cười, quay sang thấy Đường lão rất thích Trần Mỹ Linh, rồi lại để ý từ lúc con trai lớn bước vào Trần gia thì ánh mắt đã không hề che giấu, mà chỉ duy nhất cô nàng này là cũng đủ hiểu. Mẹ Đường rất ưng thuận nếu Trần Mỹ Linh trở thành con dâu cả nhà mình, được vậy chắc ngày nào bà cũng dẫn nàng ra ngoài đem khoe với mấy bà bạn già, cho họ ngưỡng mộ tới chết mới thôi. Ba Đường thì thấy trăn trở hơn một chút, bởi vì từ nãy đến giờ Quảng Linh Linh con sói xám ai ai cũng phải nể ba phần, đang cực kỳ không vui. Ông lo lắng liệu đưa lên bàn cân đong đếm, con trai ông có còn cơ hội thắng nữa hay không…
.
.
.
.________________
Phòng ăn lớn hôm nay đầy ắp khách nhân , chứ không như ngày thường chỉ vỏn vẹn một nhà ba người. Orm chọn món lẩu uyên ương để tiếp đãi, vừa không thiếu đi sự hiếu khách lại không phải bài vẽ cầu kỳ khiến Hạnh bà bị mệt. Lúc chọn vị trí ngồi xuống chiếc bài ăn dài, lại gây ra một phen xôn xao. Vị trí ở giữa được Orm nhường lại cho Đường lão vì ông là trưởng bối, hai bên trái phải của ông là ba và mẹ Đường. Tên nhóc Đường Ngân ngồi xuống kế ông Đường , cạnh bên là cô nàng Tú Tú. Bên phía mẹ Đường người ngồi kế bên bà là Đường Ngôn, đáng lí ra sẽ tới Orm rồi bé con xong , mới đến Quảng Linh Linh ở giữa đối mặt với Đường lão, vì dù gì cũng là khách quý.
Nhưng kẻ kia nào chịu như vậy, hậm hực muốn đổi đi vị trí ngồi với Orm , cô muốn nàng phải ngồi cạnh bên mình tránh xa người kia ra . Nếu lỡ để ngồi gần, hắn ta lại cơ hội gấp đồ ăn cho nàng chắc cô chỉ có nước tức chết mà quăng đũa mất thôi . Bởi vậy khăng khăng mặt lạnh không chịu buông tay để Orm ngồi xuống, nàng khó chịu muốn bật lại thì lại trưng ra cái bộ mặt tủi thân ít khi sử dụng. Đây là tuyệt chiêu cuối của Quảng Linh Linh, khi thấy Orm bực tức muốn bùng nổ là lại nắm thóp mà trưng nó ra , lần nào cũng thành công và lần này cũng chẳng ngoại lệ.