Quả như những gì Quảng Linh Linh từng nghĩ tới, thân vương nước Z không muốn bỏ qua con mồi ngon như Trần Mỹ Linh. Chỉ sau lần gặp gỡ một tuần, hắn ta lại tìm lí do đến lãnh thổ của Lâm Yến làm khó làm dễ . Z quốc tuy không hùng mạnh như A quốc nơi Lâm Yến trị vì, nhưng lại bốn bề tiếp giáp biển. Cách xa căn cứ trùng tộc nên ít bị tấn công, mức độ nhiễm xạ cũng không cao . Alpha ở đế quốc đó lại đa số là hệ kim, cho nên dù có hơi nhỏ bé , nhưng lại không coi ai ra gì..
A quốc và Z quốc có quan hệ ngoại giao tuy không mật thiết nhưng lại cần thiết, A quốc phát triển chủ yếu về chiến hạm không gian nắm hầu hết hành trình vận hành giữa các quốc gia với nhau. Còn Z quốc lại chuyên cung cấp tinh thể muối ăn, hải sản và những ngành hàng hải. Bởi vậy dù không mấy coi trọng vị thân vương không ra gì này, nhưng Lâm Yến vẫn sai người tiếp đón theo đúng lễ nghi. Ở được vài ngày thì đuôi chuột cũng chịu lòi ra , hắn ta không câu nệ vòng vo nữa, mà nói thẳng mục đích lần này ghé thăm là vì chuyện cá nhân,vì muốn tìm người con gái hôm trước gặp được ở Quảng ký…
Lâm Yến dù biết rõ nhưng chỉ cười cười cho qua, không nhiều để ý, nhưng đã âm thầm nói chuyện này cho Quảng Linh Linh biết. Hy vọng cái đứa em họ khô khan của mình chịu nhận ra trái tim mình sớm hơn, không thì lại lần nữa lỡ mất một nàng Omega tốt. Lâm Yến nhận ra được , chuyện Quảng Linh Linh và em dâu cũ quan hệ không tệ như những gì người ngoài cuộc vẫn đồn đoán. Tiểu Quảng là kẻ cố chấp cuồng công việc, lại có phần bảo thủ và ngang ngược không coi ai ra gì. Nhưng lại chịu ở yên ở nhà vợ cũ mà để y sư khám chữa, còn không mấy đề phòng mà ngủ quên , đến nỗi quên luôn chuyện làm ăn quan trọng…
Trần Mỹ Linh lại có thể ngang nhiên tiếp quang não của Quảng Linh Linh, cái thứ quá quan trọng với một người, lúc nào cũng được cài bảo mật phức tạp, lại như đồ chơi trong tay vợ cũ , để mặt nàng thao tác mà không sợ bị lộ bí mật cá nhân. Lại còn để yên mọi chuyện, dù biết nàng đã thay mình đến Quảng ký ra tay giải quyết vấn đề, điều mà trước giờ kể cả ba mẹ Quảng khi còn sống cũng không được phép. Bởi Quảng Linh Linh cực không hài lòng khi người khác chạm vào vùng lãnh thổ của riêng mình, thích một mình một phương, nếu người khác xen vào cô sẽ một là từ bỏ , hai là phá nát.
.
.
.
Nhớ năm đó khi Quảng Linh Linh 12 tuổi, một ngày nọ Quảng gia gia tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho cô. Trong buổi tiệc có rất nhiều quan khách có chức có quyền đến dự, dẫn theo cả gia quyến. Có một bé gái con nhà tài phiệt, ông nội cũng thuộc dạng lão làng trong quan trường. Con bé đó rất chảnh choẹ và tự kiêu, muốn cái gì được cái đó , bị người nhà chìu đến hư hỏng. Chiếc bánh kem 3 tầng được làm bằng kem và trái cây tươi, được xem như một lễ vật xa xỉ lúc bấy giờ mà Quảng gia gia chuẩn bị cho cháu gái. Lại bị chính con bé không biết trời , biết đất đó dùng tay quẹt đi ít kem mà nếm thử. Trước mặt rất nhiều quan khách , Quảng Linh Linh chẳng ngần ngại mà ấn đầu con bé vào luôn cái bánh kem, trong tiếng la hét hoảng hốt của quý bà quý cô.
Xong chưa dừng lại ở đó, cả chiếc bánh ba tầng bị tiểu Quảng hất văng xuống đất. Còn dùng khăn lau sạch tay như chưa có chuyện gì xảy, mặt vẫn lạnh tanh khiến ông nội của cô bé kia mất hết mặt mũi, lôi kéo cháu gái của mình về , mà để lại ánh mắt thù hằn. Quảng gia gia lại như không coi trọng mà còn cười ha hả , kêu người dọn sạch bãi chiến trường, rồi tuyên bố khai tiệc mà không cần qua bước cắt bánh gì nữa hết.. rồi càng lớn tính khí Quảng Linh Linh cũng theo đó mà lớn lên chứ chẳng giảm nỗi. Cô thích kiếm tiền, cuồng công việc nhưng cũng dùng tiền để mua hết mọi rắc rối xung quanh. Châm ngôn sống là cái gì không mua được bằng tiền thì dùng thật nhiều tiền để mua , còn dùng quá nhiều tiền mà vẫn chưa mua được, thì không cần dùng nữa, bởi kẻ đó sẽ không còn cơ hội sử dụng tiền nữa rồi…