Một tháng sau, Chaeyoung nắm tay Liyoung, Lisa ôm Rosa, đi về nhà họ Park.
Chaeyoung ban đầu cảm thấy gọi con gái là La Rosa có chút không tốt lắm, nhưng mà qua một tháng, bạn nhỏ Rosa mỗi lần ghé vào ngực nàng đều dùng sức dời non lấp bể mà bú sữa, nàng mới thấy cái tên Rosa này quả rất hợp.
Rosa cũng không hay khóc, lúc khóc có thể là đã ướt tã hoặc đói bụng, khóc rất to, bác sĩ cũng nói trước giờ chưa thấy đứa bé nào khóc vừa to vừa vang dội như vậy.
Chaeyoung chỉ có thể cười hai tiếng, đứa con gái này so với tiểu công chúa thơm tho mềm mại nhẹ nhàng yên tĩnh trong tưởng tượng của nàng không hề giống nhau.
Nàng cùng Lisa liếc nhau, hai vợ chồng tâm ý tương thông, đều hiểu cảm giác của người kia.
Chỉ có Liyoung, từ lúc em gái ra đời, đi nhà trẻ khoe với mọi người mình đã có em gái. Mỗi ngày đi học về đều ở bên cạnh giường của em không rời nửa bước, một bên lắc giường không để ý em gái đang ngủ, một bên nói chuyện không ngừng nghỉ.
“Em gái ơi, em gái à, mau lớn lên nha. Anh trai sau này sẽ bảo vệ em, sẽ không bắt nạt em đâu.”
“Rosa, em có thích đặt tên này không?”
“Ngoài mẹ ra thì người con gái anh trai thích nhất là em đó.”
Chaeyoung bưng trái cây đi ngang qua, nghe thấy Liyoung nói chuyện, liền cảm nhận đứa bé này có bao nhiêu ý nghĩa đối với cậu.
Thằng bé có thể quan tâm em gái như vậy, người làm mẹ như nàng cũng cảm thấy vui trong lòng.
Hơn nữa, còn nhỏ xíu đã biết sau này sẽ bảo vệ em gái, quả nhiên là một anh trai tốt.
Liyoung nhìn em gái ngủ say trong nôi, thoạt nhìn vừa nhỏ vừa yếu ớt, trong lòng liền dâng trào ý thức trách nhiệm của anh trai bảo vệ em gái, siết tay em gái lại, quyết tâm từ nay về sau sẽ bảo vệ em thật tốt, không để cho nguy hiểm nào tới gần cô bé.
Loại ý thức trách nhiệm này tồn tại cho tới tận lúc Rosa được tám tháng, xong lại đến lúc thôi nôi tròn 1 tuổi.
Liyoung lần đầu tiên thấy em gái mọc răng, vui chịu không được, nhìn răng em gái vừa nhỏ vừa trắng, thấy thế nào cũng đáng yêu.
Vì đáng yêu nên rất muốn sờ một cái.
Cậu bé nhìn trái nhìn phải, thấy người lớn không chú ý, liền lặng lẽ vươn tay ra vói vào trong miệng của em, sờ răng nhỏ.
Lúc tay nhỏ sờ vào trong miệng của em, sờ được răng của em gái, Liyoung vô cùng vui vẻ mà sờ, sờ chán xong đang định rút tay về, nhưng mà lúc này, em gái như cảm nhận đầu ngón tay trong miệng, cảm giác rất giống núm vú cao su của bé, vì thế liền ngậm miệng lại mút mút.
Rosa lúc uống sữa dùng lực rất nhiều, cho nên lúc mút núm cao su cũng dùng lực tương tự.
Khuôn mặt tươi cười của Liyoung cứng đờ.
Em gái há mồm cắn ngón tay trong miệng, phát hiện không phải núm cao su, liền há mồm nhả ra.
Liyoung lúc này lại nhìn ngón tay mình, sau đó, oa một tiếng khóc lớn.