[Lichaeng] Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn – Chương 22: Trốn nhà bỏ đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Lichaeng] Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn - Chương 22: Trốn nhà bỏ đi

Điện thoại tuột từ trong tay rơi xuống đất.

Trên màn hình vẫn còn hiển thị cuộc gọi đang kết nối, Jennie hoang mang nghe âm thanh rối loạn từ bên kia truyền đến.

“Này Rosie, cậu không sao chứ? Cậu có nghe thấy không?”

“Cậu không cần suy nghĩ nhiều đâu nha! Lần sau tớ sẽ cùng cậu đi xé trà xanh nha!”

“Cậu đáp lại một tiếng đi mà!”

Chaeyoung sửng sốt một lúc, cuối cùng cũng chậm rãi ngồi xổm xuống, đem điện thoại cầm lên.

Nàng hít hít mũi: “Tớ không có việc gì.”

“Lần sau nhất định phải cùng tớ đi xé trà xanh.”

Jennie thở phào nhẹ nhõm: “Cậu làm tớ sợ muốn chết.”

“Nhất định sẽ bồi! Con nhỏ này con mẹ nó quá mức ghê tởm!”

Chaeyoung: “Tớ cúp máy trước đây.”

Jennie hình như còn muốn nói gì đấy: “Này…”

Chaeyoung cúp điện thoại.

Nàng ngồi xổm trên mặt đất, tay ôm đầu gối.

Sau đó nàng đột nhiên nhớ tới, lần trước ở nhà họ La, nàng có cùng cô xem album ảnh, cũng nhớ đến bức ảnh chụp hồi cô học cấp ba.

Cô vốn rất xinh đẹp, là nữ thần vườn trường hệt như trong phim, khiến người ta không khỏi luân hãm vào. Nàng ảo não hận không thể quay ngược thời gian, trở về tạo nên một câu chuyện tình yêu vườn trường với cô.

Đáng tiếc là cô cũng đã có tình yêu vườn trường rồi, chỉ là không phải với nàng.

Chaeyoung nghĩ đến giấc mơ hôm đó.

Hóa ra không phải là mơ, mà đã từng xảy ra, nhưng thanh quý giáo thảo lại yêu đương với tiểu bạch hoa, còn nàng là hoa hậu giảng đường phú quý căn bản không hề liên quan.

Hơn nữa, cho dù không phải trong mơ thì nàng cũng không thể liên quan được. Lúc cô học cấp ba thì nàng vẫn còn đang học cấp hai, cũng không phải hoa hậu giảng đường gì.

Chaeyoung nghĩ đến đây, bật khóc.

Khóc thút tha thút thít, thở hổn hển.

Nàng vô cùng chán ghét chuyện cô yêu đương hồi đi học với tiểu bạch hoa, cũng vô cùng chán ghét bản thân tại sao lại xuất hiện trễ như vậy, bao chuyện tốt đẹp là vậy, toàn bộ đều không liên quan đến nàng.

Lúc cô thi bóng rổ cũng là bông hoa trắng đưa nước, rồi cô còn nắm tay bông hoa trắng, cùng bông hoa trắng làm bài tập, không chừng đến nụ hôn đầu tiên cũng trao cho cô ta.

Chaeyoung càng nghĩ càng đau lòng, nước mắt không ngừng lăn dài trên má, chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống u ám đến vậy.

Trên thế gian này, đau khổ nhất không phải là muốn được mà không có được, mà là biết rằng dù bản thân có mong muốn đến đâu cũng không thể nào có được, cái mình muốn đã sớm bị người ta đoạt lấy.

Hu hu hu hu hu hu.

Chaeyoung dùng mu bàn tay gạt đi nước mắt, hai mắt đẫm lệ mà lấy điện thoại ra, nhìn màn hình, muốn gọi điện cho cô, nhưng vừa nhìn thấy tên cô trong danh bạ, nàng cũng không muốn gọi nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.