Bây giờ cô đói khát giống như dâm phụ , lần nào cũng đều ko hài lòng , cầm tay chị đặt lên vú cô bắt xoa bóp, nửa người trên nhào nặn vú , nửa người dưới cắm tiểu huyệt cô , bộ dạng này làm đầu óc Lạp Sa muốn nổ tung , nhìn cô tự mình chủ động lắc mông cầu cắm huyệt nhỏ.
Hai tay chị luồn dưới nách cô , chạm được vào vú bắt đầu xoa bóp, nhìn bộ dạng cô dâm đãng kêu lên , thấy trên mặt tủ cạnh đầu giường có mấy cây bút máy, mấy cái bút này đều là của Thái Anh đặt ở đây để viết chữ , Lạp Sa thấy thế vươn người ra lấy bút qua đây , chị cầm bút máy lên kẹp núm vú Thái Anh , hai chiếc bút máy kẹp chặt núm vú cô , sau khi kẹp vú hỏi :\” Làm như này núm vú còn ngứa ko ?\”
Thái Anh nghe được lời này kích động nhìn xuống vú , cô cúi đầu xuống lập tức thấy được có hai bút máy đang kẹp đầu vú cô , nhìn thấy hình ảnh như này khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng , quá ngượng rồi , nhưng cái này vừa mới lạ vừa kích thích.
Núm vú bị kích thích có chút thoải mái, cuối cùng cũng có thứ gì đó kẹp vú cô, cô thoải mái rên rỉ, ngồi ℓên dương vật chị càng ra sức xoắn chặt.
Lạp Sa chống tay ra sau nhìn cô vặn vẹo eo tự mình tìm vui sướng, chị không thể động, sức ℓực chị rất ℓớn, nếu chị tự mình động thì sợ sẽ ℓàm ảnh hưởng đến bảo bảo trong bụng, cho nên chỉ có thể ngồi nhìn Thái Anh tự mình ℓàm.
Sức ℓực Thái Anh không có bao nhiêu, rất nhanh đã thoải mái cao trào, sau khi cao trào sướng không chịu nổi, trực tiếp ngã thẳng xuống người chị.
Cô thoải mái ngồi thở dốc, Lạp Sa nhìn bộ dạng này đã biết cô sướng đủ rồi, ℓúc này môi dán bên tai hôn ℓỗ tai cô, xoa bụng cho cô.
Bây giờ Thái Anh thoải mái, vẫn không hề động đậy, đúng ℓúc này khi Lạp Sa xoa bụng cảm nhận được thai nhi đang đạp.
Chị vốn dĩ chỉ muốn sờ một chút không nghĩ đến thai trong bụng ℓại đạp, chị hoảng sợ không tin được mình có thể cảm nhận được con đang đạp, còn tưởng rằng bản thân ảo tưởng, kinh ngạc hỏi cô: \”Vợ, vừa rồi chị xoa bụng em có phải thai đạp không? Vừa nãy con trong bụng em có phải đạp đúng không?\”
Thái Anh nghe được chị kích động như này biết chị thật sự đang vui sướng, vừa rồi cô cảm nhận được bảo bảo đá cô, vì thế cô kéo tay chị khẳng định: \”Đúng vậy, vừa rồi con đá em, vậy nên con đang đạp đấy.\”
Lạp Sa nghe được lời này trực tiếp đặt tay lên bụng cô muốn cảm nhận được em bé đạp tiếp.
Nhưng bây giờ khi chạm lên không thấy gì nữa.
Thái Anh thấy thế sợ hãi hỏi chị: \”Vừa nãy con đạp như vậy có phải là biết chúng ta đang làm gì không? Con biết chúng ta đang làm nên muốn nhắc nhở chúng ta hả? Bảo bảo nghe được?\”
Lạp Sa không nghĩ nhiều đến phương diện này nhưng nghe qua lời cô nói cảm thấy cũng có khả năng, cho nên có chút xấu hổ an ủi nói: \”Chắc là không đâu, dù sao bây giờ đã là buổi tối, giờ này bảo bảo nên đi ngủ rồi, vậy nên không nghe được gì đâu, chẳng qua vừa nãy con ngủ rồi xoay người mà thôi.\”
Thái Anh nghe chị giải thích cảm thấy cũng đúng.
………
Thái Anh mang thai, đối với chuyện sinh con trai hay con gái không hề để tâm, Lạp Sa cũng nghĩ giống cô, chỉ cần con và vợ đều khỏe mạnh là được, con trai hay con gái cũng không vấn đề gì.
Lục thủ trưởng và Lục phu nhân cũng thế, chỉ cần Thái Anh sinh con ra mẹ tròn con vuông là được, từ trước đến nay bọn họ không hề có tư tưởng trọng nam khinh nữ, cũng không thích con trai hay con gái nhất, tất cả đều bình đẳng, sinh ra là được rồi.
Nhưng mẹ chồng Thái Anh thì không nghĩ như vậy, bà chính là điển hình của người phụ nữ nông thôn, nói trắng ra thì chính là muốn sinh con trai để nối dõi tông đường, bà muốn đứa thứ nhất Thái Anh phải sinh con trai, như vậy đứa thứ hai cô có thể tùy ý mà sinh con gái rồi, vừa có cháu trai vừa có cháu gái chuyện này quá tốt.
Hoặc là không cần sinh đứa thứ hai cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết nhất định là phải sinh được con trai để về sau còn giữ hương hỏa.
Trước đây Thái Anh có ấn tượng rất tốt mẹ chồng, bà đối xử với cô vô cùng tốt, nhưng sau khi cô mang thai ngày đêm giáo huấn cô nhất định phải sinh bằng được con trai, quan niệm trọng nam thấm sâu bén rễ vào trong lòng bà, Thái Anh hơi thất vọng, không thích chút nào.
Cô không hề ưa gì việc trọng nam khinh nữ, nhưng mẹ chồng vẫn cứ cố tình giảng giải bên tai cô nhưng lại không dám nói với Lạp Sa, đại khái bởi vì sợ Lạp Sa mắng bà, lúc có Lạp Sa thì bà nói con trai hay con gái đều được, nhưng khi chị không ở đây lập tức sửa lời nói: \”Con trai hay con gái cũng được nhưng con trai vẫn là tốt nhất, trong thôn chúng ta có một nhà không sinh được con trai đấy, họ vẫn đang cố gắng để sinh bằng được con trai thì thôi, vậy nên bụng con phải tranh đua một chút, sinh con trai thì sẽ bớt khổ cực hơn.\”
Thái Anh chỉ biết lắc đầu bất đắc dĩ, sau này cô không muốn về nhà chồng nữa, đã mấy tháng nay cô chưa quay lại đó, cô không muốn con mình bị xem như đồ vật để nối dõi tông đường, thế nhưng cô không nói chuyện này với Lạp Sa.
Nếu cô nói ra sợ sẽ phá hỏng tình cảm mẹ con của hai bọn họ.