Lúc Thuỳ Trang tới đồn cảnh sát, chỉ thấy trong đó đang cãi cọ ầm ĩ, nơi nơi đều là tiếng than khóc.
Nếu không phải nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, nàng không biết Lan Ngọc đã đưa hết đám người Nam Anh vào đồn.
Trên đường ngồi xe tới, nàng vẫn luôn lo lắng.
Cô nói thẳng như vậy, không biết có bị hiểu lầm, bị vu hãm, bị người ta đánh hay không?
Mới vừa đi đến cửa đã đụng phải Diệp Lâm Anh, cậu chào nàng: \”Chị tới rồi?\”
\”Ừ.\” Thuỳ Trang lo lắng hỏi: \”Lan Ngọc đâu?\”
\”Chị yên tâm đi, luật sư đang ở đây.\” Diệp Lâm Anh thở phào một hơi: \”Làm em sợ muốn chết, nếu không phải luật sư vừa vặn ở chỗ bọn em, em cũng không biết Lan Ngọc mạnh tay như vậy.\”
Ai cũng không nghĩ đến, một người ngày thường ít lời chỉ lo cúi đầu chơi game, sẽ đột nhiên làm ra một chuyện lớn như vậy: Bị đe dọa tống tiền, mang tiền đi đồng thời báo cảnh, còn lấy được chứng cứ ghi âm quan trọng nhất.
Tiền ở đó, đe dọa tống tiền trực tiếp định tội.
Ghi âm ở đây, liên lụy lộ ra án sai chín năm trước, Thuỳ Trang làm nhân vật trọng yếu, chỉ cần dựa theo lời khai thật, cảnh sát lại tìm thêm chứng cứ khác, không bao lâu sau, toàn bộ người một nhà Nguyễn Nam Anh sẽ phải ngồi tù.
\”Chị ấy có bị đánh không?\” Nàng kéo Diệp Lâm Anh hỏi.
Cậu kinh ngạc há miệng: \”Cậu ấy không đánh người khác là may lắm rồi, sao lại bị đánh?\”
Thuỳ Trang nhẹ nhàng thở ra: \”Vậy là tốt rồi.\”
Từ khi đi vào lấy lời khai cho tới khi đi ra, nàng ở trong một căn phòng thẩm vấn khác, cách khe hở trên cửa có thể thấy Lan Ngọc, cả người cô mặc đồ thể thao màu trắng, ngồi trên ghế, đưa lưng về phía nàng, trước mặt là cảnh sát.
Nàng chỉ thấy được sống lưng thẳng tắp của cô.
Trước khi cửa bị đóng lại, nàng nghe thấy giọng nói trầm thấp của cô vang lên: \”Cô ấy là vợ tương lai của tôi, tôi không muốn cô ấy phải chịu thêm bất cứ một thương tổn nào nữa.\”
Thuỳ Trang ngơ ngẩn đứng ở cửa, có cảnh sát đi vào, đóng cửa lại, ngăn cách tất cả âm thanh.
Có cảnh sát tới đây, đưa nàng tới một phòng thẩm vấn khác.
Trước mặt là hai cảnh sát một nam một nữ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nàng không tự chủ được ngồi thẳng người, nghiêm túc hẳn lên.
Nữ cảnh sát nhìn nàng nói: \”Câu hỏi tiếp theo của chúng tôi, hy vọng cô có thể trả lời nghiêm túc, nếu có nửa câu nói dối, pháp luật sẽ nghiêm trị không tha.\”
\”Được.\”
Nam cảnh sát hỏi: \”Nguyễn Nam Anh là ba của cô?\”
\”Đúng vậy.\”
\”Chín năm trước, cô gánh tội thay cho một người tên Phan Hương Giang?\”
Thuỳ Trang nhớ tới kiếp sống chín năm trong tù, nàng hít sâu một hơi, giọng nói có chút run.