Từ khi bé Nhị Đản còn trong bụng A ma, đã là bảo bối quý giá nhất trong nhà. Được cha và A ma yêu, thái gia gia thương, tiểu cữu cữu và tiểu thúc thúc sủng.
Dáng dấp đáng yêu, cái đầu tròn tròn, một cặp mắt vừa to vừa sáng, đôi tay mũm mĩm, vô cùng khả ái. Không chỉ có trưởng bối trong nhà yêu thương, mà các thúc thúc, thúc sao và các vị khách trong tiệm thấy bé là sẽ muốn chọc.
Cũng là những tình huống như vậy, đến khi bé hai tuổi, đã phát sinh biến hoá vi diệu. Lần đầu tiên trong đời, bé cảm nhận được nguy cơ.
Ban đầu là cha không cho bé quấn lấy A ma, mỗi lần bé nhào vào lòng A ma nũng nịu, muốn ôm hôn là chắc chắn sẽ có người chạy đến ngăn bé lại.
Cho dù bé thành công, một lát sau cũng sẽ có người đến ôm bé từ trong lòng A ma đi. Có lúc là cha bé, lúc thì tiểu cữu cữu hoặc tiểu thúc thúc, nếu không là thái gia gia. Tóm lại, lúc nào cũng có người ngăn cản bé thân cận với A ma.
Dù cho bé khóc lóc, làm nũng cũng vô dụng.
Toàn là người xấu, thật sự rất xấu.
Ban đầu, bé chỉ cảm thấy kỳ lạ, mà không biết nguyên nhân là gì.
Đến một ngày, một thúc sao đến tiệm ăn vặt ăn điểm tâm nói với bé: “Nhị Đản, A ma của con sắp sinh đệ đệ rồi, sau này sẽ không thương con nữa, chỉ thương đệ đệ của con thôi. Ôi, con sẽ ra sao đây?”
Bé Nhị Đản đang ngồi trên chiếu dưới mái hiên ở hậu viện chơi ngựa gỗ với bé Mộc Cẩn, nghe nói như thế, bé dừng lại. Nhìn thúc sao kia, cặp mắt to tròn mờ mịt, hỏi: “Đệ đệ?”
“Đúng thế, đệ đệ.”
Bé Nhị Đản trừng mắt, hoang mang nói: “Không có, đệ đệ.”
Bé Mộc Cẩn nói: “Ta có đệ đệ, đang ở bên kia.”
“Đúng rồi, bé Mộc Cẩn có đệ đệ, sắp tới con cũng sẽ có đệ đệ, bây giờ nó đang ở trong bụng A ma của con. Nửa năm sau sẽ sinh ra, một bé con nhỏ, giống như bé con đang nằm trong lòng Sướng thúc sao vậy. Chờ nó ra đời, A ma của con sẽ không thương con nữa.”
Nghe A ma không thương mình, nhớ lại gần đây A ma không còn ôm mình, trong mắt Nhị Đản dâng lên hơi nước. Bé nhìn theo ngón tay của thúc sao, thấy Sướng thúc sao đang ôm một đứa bé ngồi bên bàn đá, đang cho bé con uống sữa gạo.
Nhị Đản đứng lên, cầm ngựa gỗ nhỏ yêu dấu của mình đi đến bên cạnh Sướng thúc sao, nhìn chằm chằm Tiểu Mao Mao.
Mao Mao là đệ đệ của Mộc Cẩn, gần đây Sướng thúc sao chỉ toàn ôm bé, không ôm Mộc Cẩn. Vậy nếu như mình có đệ đệ, A ma sẽ chỉ ôm đệ đệ, không ôm mình?
Nhị Đản nhìn Mao Mao, lại nhìn Mộc Cẩn, cảm thấy ủy khuất, hai mắt bé đỏ lên.
Càng nghĩ càng thương tâm.
“Nhị Đản, sao vậy?” Sướng ca nhi thấy Nhị Đản sắp khóc, quan tâm hỏi.
Nhị Đản không trả lời.
Lúc này, A ma của bé bưng điểm tâm đến hậu viện, Nhị Đản vừa thấy A ma, thả ngựa gỗ xuống đất, chạy vọt tới, ôm lấy chân A ma, khóc thảm thiết.