Vốn dĩ Thường Nhạc đang kích động vì tìm được Dư Thanh Trạch, nhưng khi nghe hắn nói như vậy, y mới chợt nhận ra hắn đang nắm tay mình. Mặt lập tức nóng lên, tay trái theo bản năng muốn rụt lại.
Dư Thanh Trạch đã sớm đoán được y sẽ có phản ứng như thế này, hắn gắt gao nắm chặt lại, còn nhanh chóng bổ sung: \”Lúc nãy xém chút nữa không tìm được ngươi, người quá đông, chúng ta không nên tách ra. Nếu không, lần sau không biết phải mất bao lâu mới tìm được.\”
Nói đến đi lạc, Thường Nhạc nhớ lại tâm tình hoảng loạn, sốt ruột vừa rồi của mình khi không tìm được Dư Thanh Trạch. Đông người như vậy, quả thực rất dễ bị lạc, nếu hai người nắm tay nhau, sẽ không cần lo lắng nữa.
Nhìn bàn tay đang nắm tay mình, Thường Nhạc thật không có tiền đồ cản thấy nhịp tim của mình đang không ngừng \”thình thịch\”. Bàn tay của Dư đại ca thật to và rộng, độ ấm cũng cao hơn tay của y nhiều, được hắn nắm lấy, y cảm nhận được sự ấm áp khiến mình an tâm hơn rất nhiều.
Hạt giống trong đầu nguyên bản chưa kịp nảy mầm, đã bị hiện thực tàn khốc chớp lấy cơ hội, ra sức mọc thẳng lên cao. Hạt giống ban đầu chính thức trở thành một cây con thẳng đứng, phá vỡ hạt mầm, mọc ra một đôi lá non.
Thường Nhạc động tâm, y còn có thể cảm nhận được phản ứng kích động của nhịp tim khi mình được nắm tay. Cảm giác vừa vui sướng vừa tràn đầy mong đợi tuyệt đối không phải là gạt người, không cho y được phép coi nhẹ.
Nhưng nghĩ lại, một ca nhi và một hán tử chưa lập gia đình dắt tay nhau như vậy, nếu bị người khác nhìn thấy và hiểu lầm, thì phải làm sao đây? Sẽ ảnh hưởng đến việc Dư đại ca tìm phu lang.
Y mím môi, trong lòng thầm ngo ngoe rục rịch, lén lút quan sát những người xung quanh. Thấy mọi người không chú ý đến bọn họ, y lập tức khoa tay, ý bảo Dư Thanh Trạch mau buông tay, y sợ người khác hiểu lầm.
Dư Thanh Trạch dẫn Thường Nhạc đi vào một góc hẻo lánh ở phía sau một tiểu sạp, buông tay y ra, hai tay đặt lên vai của y, ánh mắt sáng ngời nhìn thẳng vào y, hỏi: \”Hiểu lầm cái gì? Hiểu lầm chúng ta cặp với nhau?\”
Bàn tay to lớn đang nắm tay trái của mình bỗng nhiên rời đi, Thường Nhạc còn đang cảm thấy mất mát. Ngón tay xoắn vào nhau, lặng lẽ nắm chặt thành quyền, dùng tay phải nắm tay trái.
Đến khi nghe lời Dư Thanh Trạch nói, y mới nhẹ nhàng gật đầu.
\”Ta thì hy vọng, hiểu lầm này sẽ trở thành sự thật.\” Dư Thanh Trạch thâm tình nói.
Thường Nhạc đột ngột ngẩng đầu, vừa nghi hoặc, vừa khiếp sợ nhìn Dư Thanh Trạch.
Dư Thanh Trạch nhìn con hẻm này, thở dài, hắn vốn dĩ muốn tìm một nơi có bầu không khí lãng mạn một chút. Đợi thời cơ tốt, rồi sẽ lập tức tỏ tình, nhưng không ngờ kế hoạch bị lệch hướng.
Hắn duỗi tay vuốt một lọn tóc bên má của Thường Nhạc ra sau, nhìn sâu vào ánh mắt của y, nói: \”Nhạc ca nhi, lúc nãy ta dắt tay ngươi, thật ra không phải vì sợ ngươi đi lạc, ngươi biết là vì cái gì không?\”
Trong lòng Thường Nhạc thầm nhảy dựng, ánh mắt nhìn Dư Thanh Trạch phức tạp, y có cảm giác Dư đại ca sắp nói ra lời gì đó không nên nói.