Mễ ca nhi thấy bọn họ đến, vui vẻ chào hỏi: \”Dư lão bản, các ngươi tới rồi.\”
Nhìn biểu tình của Mễ ca nhi, Dư Thanh Trạch biết hiệu quả của mấy loại cháo kia chắc cũng không tệ lắm, nhưng hắn vẫn hỏi lại: \”Thế nào? Nhị thiếu gia nhà các ngươi có cảm nhận gì với mấy món cháo kia?\”
Mễ ca nhi cười tít mắt, y cầm lễ vật trên tay đưa cho Dư Thanh Trạch: \”Ngày hôm qua, đầu bếp làm ba loại cháo, cháo khoai lang táo đỏ, cháo nếp và cháo khoai lang củ cải. Nhị thiếu gia nhà ta ăn hết, Thái lão gia và Thái lão phu lang cũng rất thích ăn. Ngoại trừ cháo hải sản, Nhị thiếu gia nói mùi tanh quá nặng, nên không ăn. Vậy nên, Dư lão bản, hôm nay ta cố ý đến đây để cảm ơn ngươi, đây là tạ lễ của Thái lão gia tặng cho ngươi, ngài ấy còn nói khi nào ngươi có thời gian thì hãy đến Thái phủ chơi.\”
Dư Thanh Trạch khước từ: \”Thái lão gia quá khách khí, Nhị thiếu gia nhà ngươi thích ăn thì tốt rồi. Chỉ là chuyện nhỏ, không tốn sức, không đáng phải nhắc đến.\”
Mễ ca nhi trực tiếp nhét lễ vật vào tay Dư Thanh Trạch: \”Aiz! Dư lão bản, ngươi cứ cầm đi, đối với ngươi mà nói thì đó là chuyện nhỏ không tốn sức, nhưng đối với bọn ta thì chuyện đó rất quan trọng.\”
Dư Thanh Trạch cầm lễ vật, cười đáp: \”Vậy ta xin đa tạ Thái lão gia nhà ngươi.\”
Mễ ca nhi thấy cách nói chuyện của Dư Thanh Trạch rất hào phóng, thái độ cũng không kiêu ngạo, không siểm nịnh, y thầm ghi nhớ.
Đặt lễ vật lên bàn, Dư Thanh Trạch nhíu mày, hỏi: \”Tại sao Nhị thiếu gia nhà ngươi nói cháo hải sản tanh? Không thể nào, hẳn phải rất ngon mới đúng.\”
Mễ ca nhi gật đầu: \”Thật sự rất tanh, ta ăn cũng thấy tanh. Có phải đầu bếp nhà bọn ta làm không đúng hay không?\”
Dư Thanh Trạch nhíu mày, đáp: \”Có thể lắm, có lẽ là công đoạn khử mùi tanh làm không đủ bước, nhưng không sao, thử nghiệm nhiều lần sẽ quen.\”
Mễ ca nhi gật đầu nói: \”Hiện tại, ông ấy vẫn còn đang cân nhắc. Nếu ông ấy vẫn làm không tốt, Dư lão bản, ta có thể dẫn ông ấy đến thỉnh giáo ngươi không?\”
Dư Thanh Trạch gật đầu: \”Có thể.\”
Mễ ca nhi vô cùng cao hứng, sau khi mua xong mì lạnh, bánh ướt, đậu que và củ cải muối chua, y trở về.
Buổi tối, về đến nhà, Dư Thanh Trạch mở lễ vật của Thái lão gia ra. Hộp đầu tiên là điểm tâm của một cửa hàng bán điểm tâm nổi danh lâu đời, hộp khác là một cây nhân sâm có niên đại lâu đời.
Đối với người nhà nông mà nói, lễ vật như nhân sâm là cực kỳ quý giá, nhưng Dư Thanh Trạch không định trả về. Sức khoẻ của Thường gia gia vốn không ổn, nghe Thường Hạo nói vào mùa đông, Thường gia gia rất dễ sinh bệnh, vừa lúc cái này có thể cho ông để bồi bổ thân thể.
Nhiều ngày trôi qua, Dư Thanh Trạch thật lòng rất kính trọng lão nhân hiểu lý lẽ kia, cũng khiến cho hắn nhớ tới ông nội của mình, tràn đầy hoài niệm với ông nội, nên hắn đối đãi với Thường gia gia như ông ruột của mình.
Hắn chia điểm tâm cho mọi người cùng ăn, đưa nhân sâm cho Thường Nhạc, nói: \”Nhạc ca nhi, ngươi đem cất đi.\”
Thường Nhạc im lặng nhận, mang vào phòng cất. Ngoài số tiền mà Dư Thanh Trạch kiếm được, còn lại những khoản chi phí khác, hắn giao hết cho y phụ trách. Hắn bảo y nhận, thì y chỉ có thể nhận, y chưa biết món lễ vật quý giá này là Dư Thanh Trạch chuẩn bị bồi bổ cho gia gia.