Làm Ruộng Chi Ông Trùm Mỹ Thực – Chương 132:Thăng đường – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 5 tháng trước

Làm Ruộng Chi Ông Trùm Mỹ Thực - Chương 132:Thăng đường

“Trói hắn lại!” Dư Thanh Trạch chạy vào, tìm một sợi dây thừng trong kho, cùng Đại Tùng và Đại Chí trói tên bịt mặt này lại.

Trong lúc gã giãy giụa với ý đồ chạy trốn, lại bị Đại Tùng và Đại Chí gắt gao đè lại.

Trói chặt xong, bọn họ mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Lúc này, Nhạc ca nhi cũng đã tỉnh. Thấy bọn họ đã bắt được người, y mừng rỡ, muốn nhìn xem rốt cuộc người này là ai.

“Đánh thức ngươi? Ngươi đi ngủ đi, không cần lo lắng, ở đây đã có bọn ta xử lý.” Dư Thanh Trạch khoác áo giúp Nhạc ca nhi, quan tâm hỏi.

Nhạc ca nhi lắc đầu, khoa tay nói: Không sao, ta muốn xem tên này là ai.

Dư Thanh Trạch thấy y có tinh thần như vậy, nói với Đại Tùng bọn họ: “Gỡ khăn che mặt của hắn ra.”

“Để ta xem, tên này là ai?” Đại Chí đi qua, dùng một tay kéo khăn che mặt của gã xuống.

Kẻ này có một khuôn mặt dài, mũi heo, mắt tam giác, trên cằm có một nốt ruồi to như hạt đậu nành, trông rất gian manh.

Bọn họ quan sát kỹ.

Gia Bảo lắc đầu nói: “Hình như chưa từng gặp bao giờ.”

Đại Tùng cũng gật đầu nói: “Chưa gặp qua, không phải tiểu nhị của Hương Mãn Lâu.”

Đại Chí nói: “Vậy chắc chắn là tìm người bên ngoài, đối với loại chuyện này. Chỉ cần là người thông minh một chút, sẽ không tìm tiểu nhị trong quán của mình.”

“Này!” Đại Tùng đá lên bắp chân tên kia một cái, hỏi: “Tên là gì? Ai phái ngươi tới? Bao thuốc bột kia là thuốc gì?”

Tên kia thấy không còn cơ hội chạy trốn nữa, dứt khoát nằm trên mặt đất, mắt điếc tai ngơ với câu hỏi của Đại Tùng, hoàn toàn không có ý muốn trả lời.

Dư Thanh Trạch nhặt bao thuốc lên, ước lượng, ít nhất khoảng một cân. Hắn mở ra nhìn, màu vàng đất, không biết là loại thuốc gì.

Gia Bảo nhìn, nói: “Hình như là bột ba đậu.” Trước kia, hắn thường xuyên chạy ra tiệm thuốc mua thuốc cho A ma, nên có biết một số loại thuốc.

“Bột ba đậu? Ông nội nhà hắn, quá thiếu đạo đức! Bao lớn như vậy, nếu như hắn thực hiện được, vậy tửu lâu của chúng ta coi như xong!” Đại Tùng đứng lên, đá vào chân gã.

Đại Chí khạc lên người gã một bãi.

Nhạc ca nhi cũng tức giận, dứt khoát bước tới đạp một cái.

Dư Thanh Trạch không ngăn bọn họ, cứ để cho bọn họ đánh gã, hắn gói bao thuốc lại.

Tên kia cố gắng dịch chuyển thân thể, chỉ rên rỉ, không nói được gì.

“Tổ sư nhà ngươi, ngươi có nói hay không?!” Đại Chí lại đá một cái nữa, đá vào bụng của gã, mắng: “Có gan bỏ thuốc, mà không dám nhận sao?!”

Kẻ kia ăn đau, cơ thể co rúm lại, hai mắt hung ác trừng Đại Chí, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Đại Chí thấy vậy, sợ tới mức ngẩn ra. Sau khi phản ứng lại, hắn giận dữ đá thêm một phát nữa: “Nói! Ai phái ngươi tới?!”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.