Làm Đoàn Sủng Trong Show Tìm Kiếm Tài Năng (Niên Hạ/Giới Giải Trí/Hệ Thống) – Chương 20. kdl! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Làm Đoàn Sủng Trong Show Tìm Kiếm Tài Năng (Niên Hạ/Giới Giải Trí/Hệ Thống) - Chương 20. kdl!

kdl= viết tắt của 磕到了, ngôn ngữ mạng có nghĩa là được ăn đường cp.

Thuốc của Đồng Quyện phải truyền đến hơn mười giờ tối mới xong, nhân viên lái xe đưa bọn họ trở về, sau một ngày mệt nhoài cả người anh đã không còn bao nhiêu sức lực, ngay cả thuốc bệnh viện cấp cho cũng là do Bùi Tư Nhiên cầm hộ.

Vừa rồi dưới tầng có một cơn gió nhẹ, Đồng Quyện cảm thấy xương cốt lại bắt đầu đau nhức nên anh đã ngồi xuống trước, không còn gì luyến tiếc mà tựa vào lưng ghế.

\”Anh sao rồi?\” Bùi Tư Nhiên cất tiếng hỏi, lúc này đây, cậu cảm thấy mình giống hệt như một người cha già đang lo lắng, rõ ràng Đồng Quyện lớn hơn bản thân một tuổi nhưng cậu lại mang trái tim của một người cha, \”Mệt lắm hả?\”

Đồng Quyện nghe thấy tiếng Bùi Tư Nhiên, vốn chỉ muốn lắc đầu đáp lại, nhưng vừa mới lắc đã thấy đầu óc choáng váng, không khỏi kêu lên một tiếng: \”Thấy hơi mệt.\”

\”Thế anh nghỉ ngơi đi!\” Bùi Tư Nhiên nói, \”Đúng rồi, anh có muốn ăn cam đóng hộp không?\”

Đồng Quyện chớp mắt đầy nghi hoặc: \”Cam? Đóng hộp?\”

\”Hồi tôi còn nhỏ, mỗi lần bị ốm mẹ đều cho tôi ăn cái này.\” Bùi Tư Nhiên vừa nói vừa lấy từ trong túi áo khoác ra một hộp cam đóng hộp loại nhỏ, lúc nhắc đến chuyện này còn có phần tủi thân: \”Trong túi tôi có mỗi vài đồng lẻ, nên chỉ đủ mua loại nhỏ nhất này thôi.\”

Đồng Quyện nhìn vào cái hộp nhỏ xíu kia, có hơi ngẩn ra.

\”Anh không thích ăn à?\” Bùi Tư Nhiên thấy anh không nhận lấy, lại càng tủi thân.

\”Ơ không phải.\” Đồng Quyện lập tức cầm lấy cái hộp, lúc ở trong tay Bùi Tư Nhiên thì có vẻ nhỏ nhưng khi đến tay anh lại to hơn một chút, một bàn tay chỉ có thể phủ lên một nửa cái hộp: \”Cậu mua lúc nào thế?\”

\”Lúc xuống dưới ăn cơm.\”

Đồng Quyện gật đầu: \”Cảm ơn, tôi thích lắm!\”

\”Để tôi mở giúp anh nhé!\”

Bùi Tư Nhiên nghĩ rằng Đồng Quyện vẫn còn đang ốm, nên đã tình nguyện giúp anh mở cái hộp kia.

Tuy cái hộp này được để trong túi áo của Bùi Tư Nhiên nhưng vẫn còn hơi lạnh, Đồng Quyện ăn vào vừa vặn có thể khiến cho cổ họng anh không còn quá rát nữa.

\”Cảm ơn, món này ngon lắm, tôi rất thích.\” Đồng Quyện chân thành nói.

Bùi Tư Nhiên nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của anh, biết rằng Đồng Quyện thực sự rất thích, bèn hài lòng gật đầu một cái rồi nói: \”Tôi đặt thuốc lên bàn trước, anh ăn xong cái này rồi hẵng uống.\”

Đồng Quyện cầm hộp cam trong tay, gật đầu đáp lại.

Bùi Tư Nhiên đứng dậy định đi tắm, nhưng lúc đi ra ngoài lại chẳng may bị vấp một cái: \”Ê? Cái gì vậy?\”

Không biết từ lúc nào trên sàn nhà có thêm hai cái thùng các-tông trước cửa, lúc vừa vào cửa bọn họ cũng không để ý thấy.

Đồng Quyện nhìn lên, chỉ thấy dòng chữ in đậm trên thùng giấy, \”Máy lọc không khí?\”

\”Tổ chương trình cấp cho à?\” Bùi Tư Nhiên tháo hộp các-tông, để lộ ra một cái máy màu trắng, \”Còn có cả máy tạo độ ẩm nữa này, cần phết chứ đùa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.