Nói thật thì sau cái chuyến đi chơi phần đầu tuyệt vời, phần sau thảm họa thì ba con người này cũng đã tìm được đến trạm tàu điện ngầm.
Theo kế hoạch của hai chị em thì hai người sẽ theo chuyến tàu tốc hành lúc 8h để về kịp nhà lúc khoảng 10h hơn nhưng bây giờ đã gần 7 rưỡi rồi mà Hanko vẫn chưa thấy Takemichi đâu cả, cô có chút lo lắng. Không biết mà ba em có sao không nữa? Hay là hai người đi lạc em ấy ở chỗ nào rồi? Hay là em ấy bị bắt cóc?… Những dòng giả thuyết cực kì đáng sợ cứ thế tuôn trào trong đầu cô.
\”Onee-sannn!!!! Em ề rồi đây!!!!\” Tiếng hét quen thuộc vang lên trong không gian trống vắng làm cô giật mình rời khỏi dòng suy nghĩ tiêu cực.
\”Em đã ở đâu vậy!?! Em có biết bây giờ là mây giờ rồi không? Em làm chị lo chết đi được!!\” Hanko cứ thế tuôn một tràng dài vào Takemichi, cô thực sự đã gọi cảnh sát nếu em cô không xuất hiện trong vòng 5 phút nữa đấy!
\”Bọn em gặp chút chuyện mà chị… Mà, em ở đây rồi đúng không?\” Takemichi gãi gãi đầu mà nói, dáng vẻ hối lỗi này khiến cô có chút không nỡ trách móc.
\”Rồi rồi… Chịu thua em luôn đấy…\” Hanko nhìn xung quanh \”Mà hai anh em nhà kia đâu Takemichi?\” Cô hơi thấy thắc mắc rồi đấy nhá, chả lẽ bọn này lạc em ấy thật rồi em ấy tự mò đến trạm tàu điện?? Hanko cô hơi nghĩ ngờ rồi đấy.
\”Bọn họ ấy ạ? Bọn họ thả em ở đây rồi đi \’công chuyện\’ mất tiêu rồi.\” Takemichi trả lời thắc mắc của chị gái, hoàn toàn không hề có ý thức về mức độ nguy hiểm của cái \’công chuyện\’ kia.
\”Vậy sao?\” Dù hơi bán tín bán nghi nhưng Hanko sẽ cho qua lần này, nếu lần sau mà gặp lại cô liền hỏi cho ra lẽ.
Bước lên tàu điện ngầm để rời khỏi Roppongi xa hoa và về với Tokyo phồn vinh. Nhìn cảnh vật đang xa dần, Takemichi bật cười khúc khích về hành động của hai anh em. Có vè nhìn họ như vậy mà lại không như vậy nhỉ?
————– 30 phút trước —————
\”Đ… đau…\” Ran ôm mặt rên rỉ.
\”Được rồi mà… Em đã cố gắng nhẹ nhàng lắm rồi.\” Takemichi nói với con người đang được chăm sóc y tế.
\”Kệ ông ta đi. Ổng làm quá lên ấy mà.\” Rindou đã được băng bó ngồi bên cạnh mà nói.
\”Haha…\” Takemichi gượng cười nhìn cái con người lớn hơn cậu ba tuổi đang rên rỉ chỉ vì một vết xước nhỏ như vậy.
\”Em im đi Rindou! Em thì biết cái gì cơ chứ?\” Ran phản bác lại em mình.
\”Hah!?!\” Rindou như bị cắn vào đuôi mà nhảy dựng lên.
\”Muốn chiến nhau hay gì hả thằng này?\” Ran cũng không vừa mà nhảy lên, định xong vò chiến với cái thằng em trời đánh này.
\”Lên luôn đi ông anh. Tôi không ngán ông anh đâu nhá!!\” Rindou cũng lên tư thế để chiến với thằng anh không vừa lòng nhau này.
Takemichi ngơ ngác nhìn hai con người lại chuẩn bị lao vào chiến nhau tiếp có chút buồn cười mà khúc khích một chút. Lại không ngờ rằng hai anh em nhà kia lại im lặng mà nhìn qua mình. Hơn thế, trong suốt quãng đường còn lại, không khí của cả ba có vẻ rất ngượng nghịu nhưng mà theo một cách nào đó thì Takemichi lại thấy đấy là một bầu không khí rạng rỡ(?) giữa ba người.