Chaeyoung từ chối không đi khu vui chơi, lúc sau khi nghe đến phải đi cùng ai cô lại càng từ chối quyết liệt. Nhưng lần trước chị họ đến Bali liền yêu thích khu trò chơi kia, nhớ mãi không quên, Chaeyoung cũng đã sớm đồng ý đi cùng.
Hơn nữa, sau sự kiện tiệc cưới kia Jennie dạo này có chút xanh xao, Chaeyoung cảm thấy mình phải gánh trên vai trách nhiệm nặng nề là \”chăm sóc người thân dễ bị tổn thương\”. Và cô cũng thực sự lo lắng khi Jennie đi chơi với hai người đàn ông lạ.
Huống chi trong đó một người còn…..
Vì thế sáng sớm hôm sau, Chaeyoung liền bị Jennie dính chặt, nịnh bợ \”Tiểu Chae Chae đáng yêu.\”, \”Park muội muội của chị là tốt nhất.\” mà kéo ra khỏi cửa.
Tới nơi, xa xa cô liền thấy một người đàn ông nhiệt tình vẫy vẫy cánh tay về phía mình.
Cô hơi cong khóe miệng, gật đầu, xem như là lời chào hỏi với Taehyung, lại rất không tự nhiên nhìn thoáng qua người bên cạnh cậu ta.
Jungkook nheo nheo mắt, thoạt nhìn biếng nhác, hẳn là cũng là bị \’tha\’ tới đây. Anh mặc bộ quần áo sẫm màu, nhưng bởi vì dáng người đẹp, bộ quần áo rất đơn giản mặc lên người trông cũng thật phong cách. Cánh tay to màu đồng căng lên dưới tay áo ngắn trông rất cường tráng cùng với đường cơ săn chắc. Cổ áo bị chiếc kính râm treo trên đó kéo xuống, lộ ra một phần ngực.
Rõ ràng là cách ăn mặc bình thường, nhưng lại vẫn thu hút ánh nhìn một cách lạ kì.
Chaeyoung còn thấy trên sống mũi cao của anh có một vết xước nhỏ, hẳn là bị thương trong trận đấu ngày hôm qua.
Jungkook cảm nhận được sự đánh giá của cô, bất chợt anh quay đầu phóng tầm mắt về phía này. Tim Chaeyoung đập nhanh hai nhịp, nhanh chóng lảng đi nơi khác.
Cô mím môi và chạm vào khóe miệng như một phản xạ có điều kiện.
Không sai biệt, đồng thời, Jungkook cũng theo bản năng mà đưa tay sờ sờ lên cổ,
Taehyung nhìn hai người không hẹn mà có cùng động tác mờ ám, ngạc nhiên hỏi: \”Tiểu thư, Jeon ca, hai ngươi ngứa sao? Có muỗi đốt à?\”
Jungkook cúi đầu mắng thấp giọng mắng \”Có muỗi mẹ mày chứ muỗi\”, một bên nâng tay đánh Taehyung một phát, một bên kia vẫn đưa mắt nhìn lên người Chaeyoung.
Ở bên này, hai má Chaeyoung ửng hồng, rũ mắt cắn cắn môi.
Sau khi xong bước nhạc đệm cồng kềnh, bốn người hai trước hai sau sóng vai mà đi. Hai người phía trước vô cùng vui vẻ, mắt đi mày lại câu kết làm bậy; hai người phía sau vẻ mặt mất hứng yên lặng đi theo, một đường không nói chuyện.
Thật sự là tổ hợp xấu hổ lại quỷ dị.
Nhóm bốn người kỳ lạ dừng lại trước phòng bán vé, Jennie giơ tay chỉ lên trời: \”Chúng ta chơi cái đó đi!\”
Chaeyoung ngưỡng mặt, thấy một cái đu quay. Nó không cao và cũng không đẹp lắm, có một vài \’chiếc hộp kín\’ lơ lửng trên không, quay chậm và yếu ớt. Không giống bánh xe mà giống như một chiếc cối xay gió lớn kêu cót két mà chuyển động. Cô cau mày, có chút chán ghét cái vòng đu quay tồi tàn này.