Kookmin- Dính Phải Em – Trò chuyện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 8 lượt xem
  • 7 tháng trước

Kookmin- Dính Phải Em - Trò chuyện

Park Jimin chỉ ăn được nửa chén thì bỏ đũa xuống, Jeon Jungkook nhìn cậu một cái, đứng dậy rót cho cậu cốc nước ấm mang tới: \”Ăn nhiều một chút, cậu lớp 12 rồi có dinh dưỡng mới phát triển được.\”

\”Cháu ăn không vô, \” Jimin khẽ lắc đầu, \”Hay là chú ăn nhiều một chút đi, mỗi ngày đều ăn cơm muộn như vậy, dạ dày không chịu được đâu.\”

Jeon Jungkook lãnh đạm nói: \”Cậu chăm sóc tốt cho mình là được rồi, không cần quan tâm tới chuyện của tôi.\”

Jimin nhếch mép, quả nhiên vẫn còn giận cậu.
Ăn cơm xong, Jeon Jungkook giao phó công việc cho thư ký, dẫn Jimin ra khỏi công ty.

Không để cho tài xế đưa, anh tự mình lái xe, Jimin ngồi vào chỗ kế bên tài xế, nghiêng đầu cẩn thận nhìn hắn: \”Chú, chú còn đang giận cháu sao?\”

Jeon Jungkook khởi động xe, chạy ra khỏi bãi đậu xe dưới hầm, lạnh nhạt trả lời cậu: \”Không có.\”

Nghe giọng điệu này rõ ràng là còn.

\”Chú vừa không cho cháu chuyển ra ngoài, lại vừa giận cháu, rốt cuộc chú muốn thế nào…\” Jimin nhỏ giọng lầu bầu.

Jeon Jungkook không để ý tới cậu, trầm mặc lái xe, Jimin cắn chặt môi, cúi đầu, dần dần đỏ cả mắt.

\”Chú dừng xe đi.\” Jimin nói xong, trực tiếp mở dây an toàn.

Jeon Jungkook đột nhiên đạp phanh xe, nhíu mày nhắc nhở cậu: \”Đang trên đường lớn, đừng ầm ĩ.\”

\”Cháu không có ầm ĩ với chú, mà là chú đang giận cháu.\”

Jeon Jungkook kiên nhẫn hỏi: \”Cậu rốt cuộc muốn thế nào?\”

Jimin trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên nghiêng người kề sát qua, nhân lúc Jeon Jungkook chưa kịp phản hôn lên khóe môi của anh.

\”… Cháu chỉ muốn như vậy, chú có còn muốn cháu làm rõ ràng hơn nữa không?\”

Hắn quay đầu qua, vô thức nhíu chặt lông mày, thần sắc tối tăm: \”Cậu nghịch đủ rồi.\”

Viền mắt Jimin càng đỏ: \”Vậy chú mở cửa xe cho cháu xuống đi, sau này cũng đừng quản cháu nữa.\”
Jeon Jungkook nhắm mắt lại, kiềm chế tức giận, vươn người qua chỗ kế bên tài xế cài lại dây an toàn cho cậu, một lần nữa nhấn ga.

Dọc đường đi hai người đều không nói với nhau câu nào, Jimin ngược lại là muốn nói thêm gì đó, nhưng đối diện với gương mặt lạnh lùng của hắn, lời chưa kịp ra khỏi miệng lại nuốt ngược trở vào, phải dừng tay đúng lúc, chút nguyên tắc này cậu vẫn hiểu.

Sau khi về tới nhà, Jeon Jungkook trực tiếp về phòng mình, Jimin khẽ cắn răng theo sau, hỏi anh: \”Chú, ngày mai chú có về không?\”
Jeon Jungkook mệt mỏi xoa ấn đường: \”Không biết, nhiều việc thì không về.\”

\”Chú có phải cảm thấy cháu rất phiền không? Thực sự cháu cũng không muốn như vậy, nếu cháu không mặt dày quấn lấy chú như thế, thì thật sự không biết còn cách nào khác, chú có thể đừng coi cháu là trẻ con được không? Thử cùng cháu bình đẳng bên cạnh nhau không được sao? Cháu không phải là Jijung con chú mà.\”
Trong hai mắt đen bóng của Jimin bị che kín một tầng sương mù, ngơ ngác nhìn Jeon Jungkook, hắn dời tầm mắt đi chỗ khác: \”Tôi nói rồi, bây giờ cậu đừng nghĩ mấy thứ không thực tế này nữa, thi đại học quan trọng nhất.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.