Kookmin- Dính Phải Em – Phát sốt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 7 tháng trước

Kookmin- Dính Phải Em - Phát sốt

Một tuần sau, Jimin phải mỗi ngày đi sớm về trễ đến trường, cơ hội giáp mặt với Jungkook chỉ có lúc buổi sáng thức dậy và buổi tối sau khi tự học về và nói với nhau một câu \”Ngủ ngon\”, có khi còn không gặp được, hắn bận rộn công việc, xem công ty như nhà mình là chuyện bình thường.

Nhưng Jimin cũng sẽ tự mình đi \”quấy rầy\” Jeon Jungkook, thấy gì vui thì sẽ nhắn tin cho anh, hắn có lúc trả lời có lúc thì không, tùy vào việc anh có bận hay không.

8 giờ sáng chủ nhật, Jeon Jungkook đến gõ cửa phòng cậu.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Jimin mơ mơ màng màng hô một câu \”Mời vào\”, Jungkook đẩy cửa ra, kéo rèm cửa sổ lại, trong phòng đen kịt một màu, Jimin còn rúc vào trong chăn chưa chịu nhúc nhích.

Anh đi qua, nhấn mở đèn đầu giường, khom lưng gọi Jimin một câu, đứa nhỏ lại co vào trong chăn.

Jeon Jungkook bất đắc dĩ, vươn tay xoa tóc cậu.

Tóc Jimin rất mềm, rất khác với loại như nhím con của Jijung, Jeon Jungkookkéo dài âm thanh gọi cậu: \”Jimin, dậy.\”

Jimin mơ hồ lầu bầu một câu gì đó, chưa đợi Jungkook rút tay về, một cái móng vuốt đã bám vào cổ tay của anh, tiện thể nhích vào lòng bàn tay cọ cọ một chút.

Jungkook theo bản năng mà nắm chặt tay cậu, Jimin mở hai mắt ra, trong mắt mang theo ý cười, khàn giọng nỉ non: \”Chú, chào buổi sáng.\”

Jungkook rút tay về, khẽ gật đầu: \”Tỉnh rồi thì mau dậy đi, ăn sáng xong chúng ta đi bệnh viện.\”
Jimin hôm nay phải đi bệnh viện tái khám, Jungkook tự lái xe đưa cậu tới đó. Sau khi lên xe, Jimin dựa vào trong ghế dựa, tinh thần có chút uể oải, Jungkook nghiêng đầu liếc mắt nhìn cậu: \”Không khoẻ sao? Sao mới sáng sớm mà không có tí sức lực nào vậy?\”

Jimin lắc đầu lại gật đầu: \”Chú, cháu hình như bị sốt, hơi chóng mặt.\”
Jeon Jungkook giơ tay sờ thử trán cậu, đúng là rất nóng, sáng sớm Jimin vẫn cứ không chịu thức, anh còn tưởng rằng cậu lười biếng, không ngờ lại bị bệnh thật.

\”Đúng lúc đi bệnh viện, tìm bác sĩ khám luôn.\”

Lúc đến bệnh viện, Jimin đang làm ổ trong ghế dựa ngủ, anh tắt máy ngừng xe, khẽ lay vai cậu: \”Jimin, dậy đi.\”

Jimin mơ mơ màng màng cùng Jungkook xuống xe, ngoài trời tuyết còn đang rơi, anh mở dù ra, choàng tay qua vai Jimin, tiện tay kéo mũ áo phao lên cho cậu, ôm vai cậu đi vào khu khám bệnh.
Jimin khẽ mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Jeon Jungkook đi bên cạnh, trong tầm nhìn chỉ lờ mờ thấy được đường nét góc nghiêng lạnh lẽo của hắn, nhỏ giọng gọi anh: \”Chú…\”

\”Rất khó chịu sao?\” Nghe thấy giọng Jimin đã khàn, cánh tay đang khoác lên vai cậu nhẹ nhàng ấn xuống một cái, \”Ráng nhịn một chút nữa.\”

Khoé miệng Jimin kéo ra nụ cười: \”Chú thật tốt.\”
Jeon Jungkook không nói gì, ôm lấy cậu bước nhanh đi về phía trước.

Sau khi đi vào, bọn họ qua khoa xương tái khám trước, tay trái Jimin đã treo được một tuần, tuy rằng bột vẫn chưa thể gỡ đi, nhưng xương đã được cố định lại rồi, sau này chỉ cần chú ý một chút thì sẽ không để lại di chứng, Jeon Jungkook lại hỏi thêm những việc cần lưu ý, cẩn thận ghi nhớ lại từng thứ một.
Sau đó, bọn họ đi xuống phòng khám bệnh dưới lầu, đo nhiệt độ, Jimin đã sốt tới hơn 38 độ, bác sĩ trực tiếp kê đơn thuốc cho cậu đi truyền nước biển.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.