Sáng sớm chủ nhật, Jimin ngáp một cái đi ra khỏi phòng, Jeon Jungkook đang ăn sáng ở phòng ăn, quần áo trên người anh đã thay xong, âu phục giày da chỉnh tề, chắc lại phải đến công ty tăng ca.
Jimin biếng nhác chào anh một cái, rồi vào bếp pha cà phê.
Jeon Jungkook bước tới, lấy cốc cà phê của cậu đi, rót cho cậu ly nước trái cây: \”Sáng đừng uống cà phê.\”
\”Quản rộng thật.\” cậu nhỏ giọng lầu bầu một câu, không cho uống thì không uống, bưng đĩa lên đi vào phòng ăn.
Đứa nhỏ ngồi trước bàn ăn vừa ăn vừa bấm điện thoại, mắt vẫn không rời mà hình điện thoại, Jeon Jungkook lấy áo khoác được khoác trên ghế mặc lên người, trầm giọng nhắc nhở cậu: \”Bớt chơi điện thoại chút, ăn sáng xong nhanh về phòng học bài.\”
Jimin tùy ý gật đầu, cũng không biết rốt cuộc có nghe lọt không: \”Vâng.\”
\”Buổi trưa ở nhà ăn cơm xong, tôi gọi tài xế đến đưa cậu đi học.\”
\”Vâng, \” Jimin qua loa mà đáp lời Jeon Jungkook, \”Sáng cháu muốn đi ra ngoài chút, hẹn với bạn học, buổi trưa chưa biết có về không, chắc sẽ ăn ở ngoài luôn, ăn xong rồi trực tiếp tới trường, tới lúc đó nói sau đi ạ.\”
Jeon Jungkook nghe vậy cau mày: \”Hẹn bạn học nào? Ra ngoài làm gì?\”
\”Chú đừng hỏi nhiều vậy mà, dù sao cũng không phải làm chuyện xấu đâu, chỉ là cùng đi nhà sách mua mấy quyển sách tham khảo, chú nhanh tới công ty đi, không cần phải để ý đến cháu.\” Jimin cười phất phất tay, bày bộ dạng kiểu không thể chờ đợi được nữa muốn Jeon Jungkook đi nhanh một chút.
Anh lời chưa kịp ra khỏi miệng vẫn là thôi không nói nữa, để lại câu \”Đừng chơi quá trớn\”, đứng chỗ lối vào đổi giày rồi ra khỏi nhà.
Tiếng đóng cửa vang lên, Jimin cầm điện thoại chạy ra ban công, nhìn theo xe Jeon Jungkook từ bãi đậu xe dưới hầm chạy ra, tiện tay gửi cho Min Yoongi một tin.
Một tiếng sau, Jimin đứng trước kệ sách trong nhà sách, tỉ mỉ chọn lựa các loại sách tham khảo hoa cả mắt, Min Yoongi không nhịn được đứng một bên gõ tường: \”Anh xong chưa? Đặc biệt gọi tôi đi ra đây là để tới mua sách với anh à?\”
Jimin cũng không ngẩng đầu lên: \”Cậu im mồm đi, không có kiên nhẫn thì ra ngoài chờ, không cần số điện thoại của Jijung nữa thì cậu trực tiếp đi luôn cũng được.\”
Min Yoongi: \”…\” Cậu ta nhịn.
\”Anh mua nhiều sách tham khảo như vậy làm hết được sao? Giải nhiều đề như vậy có thể tăng thêm mấy điểm?\”
Jimin liếc nhìn cậu ta một cái, khinh bỉ nói: \”Loại người đi cửa sau vào trường như cậu thì biết cái gì, dù cậu thi mấy điểm người nhà cậu cũng có thể đưa cậu vào đại học, cậu đương nhiên thấy sao chẳng được.\”
Min Yoongi tức giận: \”Ai cmn nói cho anh tôi chỉ thi có mấy điểm? Lão tử đây cũng là trong top 100 của khối 11 mà?\”
Jimin hơi ngạc nhiên, lúc này mắt mới chân chính quan sát Min Yoongi: \”Thật sao?\”
Min Yoongi ném một cái lườm cho cậu: \”Tiểu hỗn đản Jijung nói cho anh tôi đi cửa sau vào trường à? Ai giống cậu ấy đâu, tôi đường đường chính chính thi đỗ tốt nghiệp cấp 2 vào được trường này ok? Hơn nữa lúc trước tôi vẫn luôn nằm trong top 30, nằm bệnh viện mấy tháng thành tích mới bị tụt một chút.\”
Jimin gật gật đầu: \”Vậy tính ra cậu không phải vô phương cứu chữa.\”
\”Tôi cmn đánh nhau là vì ai đây? Tên tiểu hỗn đản Jijung không thèm nghe một câu giải thích liền block tôi, chờ tới khi tôi xuất viện, vậy mà cậu ấy đã ra nước ngoài, còn quậy với anh ồn ào tới mức cả trường đều biết.\” Min Yoongi tức giận bất bình, trong lời nói còn có chút oan ức, nhắc tới Jijung liền nghiến răng nghiến lợi.