Xế chiều hôm đó, Jimin nhận được thông báo từ bệnh viện, khoản nợ tiền thuốc của mẹ cậu đã được trả, chi phí sau này cậu cũng không cần trả nữa.
Nhân lúc giờ ra chơi, cậu lén lấy điện thoại ra, nhắn cho Jeon Jungkook một tin: \”Chú, chú trả tiền thuốc cho mẹ cháu phải không? Cảm ơn chú, tiền chờ sau này cháu có sẽ trả lại cho chú.\”
Jungkook không nói gì thêm, trả lời cậu: \”Cậu học hành cho tốt, không cần lo lắng mấy thứ này.\”
Jimin bĩu môi, vứt điện thoại vài trong cặp, cầm lấy sách giáo khoa che mặt, lặng lẽ nở nụ cười.
Jeon Jungkook nhờ chuyên gia hội chẩn cho mẹ cậu, mẹ Park chịu đựng được một tháng, cuối cùng vẫn không thể chịu đựng được. Lúc nhận được điện thoại, Jimin đang trên lớp, đầu óc trong phút chốc trống rỗng, âm thanh ở đầu dây bên kia rất lâu mới từ mơ hồ trở nên rõ ràng, cậu bình tĩnh trả lời một câu \”Em biết rồi, em sẽ tới ngay\”, sau đó xin giáo viên nghỉ, cầm cặp sách lên ra khỏi trường.
Lúc Jimin đến bệnh viện, nhịp tim mẹ cậu đã thành một đường thẳng, bác sĩ cho cậu nhìn mặt lần cuối cùng, người phụ nữ trên giường kia lúc nào cũng bày ra khuôn mặt dữ dằn căm phẫn rốt cục đã trở nên nhợt nhạt bình tĩnh, cứ mãi mãi khép hai mắt lại như vậy, từ nay về sau sẽ không xuất hiện trong ác mộng của cậu nữa.
Park Jimin nhắm mắt lại, tránh ra một bên, trầm mặc nhìn y tá che tấm vải trắng lên.
Thi hài mẹ Park được đưa vào nhà xác, Jimin từ phòng bệnh đi ra, một mình đứng ở hành lang, ánh sáng loang lổ từ cửa sổ bên cạnh chiếu vào, chiếu lên người cậu, cậu theo bản năng mà đưa tay ra bắt lấy một lát, nhưng chẳng bắt được thứ gì.
\”Park Jimin.\”
Nghe được tiếng gọi, Jimin hoảng hốt quay đầu, bóng dáng cao lớn của Jeon Jungkook từ cuối hành lang bước nhanh đến, con ngươi của anh hơi mở rộng, tầm mắt dừng lại trên người cậu, khuôn mặt hiện lên tia lo lắng.
Hắn đặt tay lên vai Jimin, dùng sức đè xuống, âm thanh trầm thấp mang theo sự an ủi: \”Không sao chứ?\”
Mi mắt Jimin nhẹ nhàng chớp chớp, khôi phục lại bình tĩnh lắc lắc đầu, khàn giọng trả lời anh: \”Cháu không sao, mẹ cháu… Đã được đưa vào nhà xác rồi.\”
\”Đừng buồn, có tôi ở đây, chuyện hậu sự tôi giúp cậu lo liệu.\”
Jimin đỏ cả mắt, cậu rõ ràng không muốn khóc, nhưng ngay lúc này đối diện với một Jeon Jungkook như vậy, trong lòng không hiểu sao lại chua xót.
Jeon Jungkook đưa khăn giấy qua, nhẹ giọng an ủi cậu: \”Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu.\”
Jimin gật đầu: \”… Cảm ơn chú, cháu thật sự không sao.\”
Có Jeon Jungkook giúp đỡ, hậu sự của mẹ cậu được làm rất suôn sẻ, khi còn trẻ bà từ quê lên thành phố làm việc, sau đó vì một số chuyện mà cắt đứt quan hệ với gia đình, người đến thương tiếc ngoại trừ những hàng xóm xung quanh và bạn bè làm ăn với bà, thì không còn người nào khác, lễ truy điệu làm mau chóng sau đó trực tiếp đưa đi hoả táng chôn cất.
Phần mộ được chôn cất bên cạnh Park Jiwon, dưới sự kiên quyết của Park Jimin, sẽ không để bọn họ chôn chung.
\”Mẹ cháu cho đến chết vẫn còn nhớ tới ông ấy, vậy thì để cho họ sau này tiếp tục ngẩng đầu không gặp cúi đầu làm hàng xóm đi, chôn chung thì thôi đi, nếu không chết cũng không được yên lòng.\” Đứng trước bia mộ, Jimin hờ hững nhìn giấy vàng được đốt cháy thành tro, nhỏ giọng nói với Jeon Jungkook
Ánh mắt hắn lướt qua bức ảnh Park Jiwon trên bia mộ bên cạnh, nhăn mày lại, một lát sau khẽ than nhẹ một tiếng, không nói gì.