Suy nghĩ của Lưu Kim Bằng và Đinh Tễ đều là tạm xử lý một đêm. Trước giờ không gặp mặt, bây giờ đối mặt nhất định sẽ bùng nổ cảm xúc, qua một đêm có thể dịu bớt đi.
Hơn nữa, trước đây khi cậu được nghỉ, một kỳ nghỉ đông một kỳ nghỉ hè đều chưa chắc đã ở nhà bố mẹ đủ một tuần, đừng nói là ngày đầu tiên về nghỉ Tết.
Không nói tới Đinh Tễ, câu nói này của bố cậu khiến cho cả ông bà cũng sửng sốt.
\”Ấy,\” Bà nội nói, \”Nó vừa mới về, ngồi máy bay rồi lại ngồi xe, ăn cơm xong rồi còn đâu tinh thần mà đi chỗ khác.\”
Bố cậu không nói gì.
\”Tối nay đừng đi đâu cả, Bằng Bằng đã tới đây rồi,\” Cô út nói, \”Còn nữa, cả học kỳ Đinh Tễ còn chưa gặp ông bà nội, buổi tối thế nào cũng phải dính lấy ông bà.\”
Bố cậu vừa há miệng muốn nói gì đó, mẹ cậu đã giành nói trước: \”Cũng phải, vậy ngày mai hãy nói.\”
Đinh Tễ thở phào một hơi.
\”Ừ,\” Bố cậu đáp một tiếng, ngữ điệu có hơi cứng ngắc, nhưng cũng coi như khống chế được, \”Ở với ông bà trước đi.\”
Thu dọn bàn ăn xong, mọi người lại nói chuyện thêm một lát, bố mẹ cậu đứng dậy muốn về.
Giống như những lần trước đây khi tụ họp ăn cơm xong mà bọn họ muốn về trước, Đinh Tễ đều vui vẻ nhưng không tỏ ra mặt, tiễn hai người ra khỏi cửa.
Có điều lần này cậu không dám tiễn nhiều hơn một bước, đi thêm một bước sẽ rời khỏi vòng bảo vệ của ông bà nội, có khi bố cậu sẽ đạp cậu một phát bay từ tầng ba xuống cũng nên.
Có lẽ bố cậu cảm thấy thời gian quá ngắn không tiện tính sổ với cậu, đi ra khỏi cửa xuống dưới tầng luôn, không hề quay đầu lại.
Mẹ cậu xuống hai bậc cầu thang mới quay đầu nhìn cậu một cái, dùng giọng rất nhỏ nói: \”Tốt nhất là con nên chuẩn bị tâm lý đi, đây không phải là chuyện mà con có thể cứng với bố mẹ mấy câu là xong đâu.\”
Tuy âm thanh rất nhỏ, nhưng lại vô cùng nặng.
\”Vâng.\” Đinh Tễ trả lời.
Bố mẹ cậu vừa đi, những người trong căn phòng dường như thả lỏng hẳn ra. Chồng cô út trượt xuống nằm thẳng trên sô pha, ông nội bày trà cụ lên, bà nội và cô út ngồi bên cạnh chờ uống.
Chỉ có bé Đậu Xanh vẫn như trước, ôm lấy ipad của mẹ xem phim Mỹ, trạng thái của những người lớn bên cạnh đều không ảnh hưởng tới cô bé.
\”Tua nhanh làm gì thế?\” Lưu Kim Bằng đang ngồi xem bên cạnh cô bé.
\”Anh không nhận ra sao? Hai người họ sắp hôn rồi,\” Bé Đậu Xanh nói, \”Em không muốn xem.\”
\”Nhưng mà anh muốn xem.\” Lưu Kim Bằng nói.
\”Bằng Bằng cháu tránh ra ngay!\” Cô út chỉ cậu ta, \”Chẳng tốt chút nào.\”
\”Toàn thân cháu từ dưới lên trên đều viết một chữ tốt,\” Lưu Kim Bằng đứng dậy, đi tới bên cạnh Đinh Tễ, huých vai cậu, \”Có phải không?\”