Đinh Tễ còn chưa về tới ký túc, nếu như cậu về tới ký túc mà không nhìn thấy anh sẽ gửi tin nhắn tới, Lâm Vô Ngung cần bình ổn lại cảm xúc.
Tuy rằng trời đã rất lạnh, nhưng trên đường chạy vẫn có không ít bạn học chạy đêm, Lâm Vô Ngung vận động một chút, gia nhập vào trong đội ngũ chạy.
Cuộc gọi của bố anh hoàn toàn đảo lộn cuộc sống bình ổn của anh, khiến cho cả người anh giống như bị quăng vào lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân, đáng tiếc tuy rằng anh được người ta gọi là \”học thần\”, thì chung quy cũng chỉ là một sinh viên năm nhất mà thôi, còn chưa luyện được ra hỏa nhãn kim tinh, chỉ cảm thấy toàn thân bỏng rát từng cơn, bực bội cùng với bất an.
Vô cùng bất an.
Vô cùng bất an vì không có sức mạnh, lần đầu tiên anh gặp phải khó khăn mà anh cảm thấy không thể giải quyết.
Chút tình thân dựa vào ảo tưởng của bản thân, cố gắng ám thị tâm lý để giữ lại cũng dần dần biến mất, từng chút từng chút hóa thành tro.
Anh không thể nói cho Đinh Tễ chuyện này, áp lực của Đinh Tễ đã lớn lắm rồi, qua tết không bao lâu là nghỉ đông, cậu phải đối mặt với người nhà, còn phải kéo mình theo chung, còn phải cẩn thận che giấu tình cảm mà bản thân chưa sẵn sàng tiết lộ, nhưng chắc chắn cũng không tránh khỏi việc khó chịu vì chuyện không tránh được khi đối diện với gia đình.
Anh không thể cho Đinh Tễ thêm gánh nặng, dù chỉ là một chút chút.
Huống hồ cho dù Đinh Tễ có biết chuyện này, cũng chẳng có ý nghĩa gì, phương án giải quyết duy nhất của Đinh Tễ chính là come out trước, trước khi mà bố anh thực sự liên lạc với người nhà cậu.
Nhưng kết quả chuyện này so với việc bố anh tự mình tới tận nhà cũng không tốt hơn là bao.
\”Không Có Cá.\” Đằng sau có người gọi anh một tiếng, sau đó anh bị người ta vỗ lên vai.
Lâm Vô Ngung quay đầu lại, nhìn thấy Dư Hạo Đông: \”Giờ này anh mới chạy?\”
\”Ừ, buổi sáng anh không dậy nổi,\” Dư Hạo Đông chạy song song với anh, \”Ngày nào em cũng chạy buổi sáng mà, sao bây giờ lại đổi sang giờ này?\”
\”Em đi dạo thôi.\” Lâm Vô Ngung nói.
\”Đừng có chọc tức người khác được không,\” Dư Hạo Đông nói, \”Anh phải chạy sắp thở không ra hơi rồi, em lại nói với anh là đi dạo.\”
Lâm Vô Ngung cười cười.
\”Không đi dạo với Đinh Tễ hả?\” Dư Hạo Đông nói, \”Anh thấy hai đứa hay đi với nhau.\”
\”Cậu ấy bị bắt đi làm việc rồi.\” Lâm Vô Ngung nói.
\”Hôm trước em nói muốn làm bản in thu nhỏ.\” Dư Hạo Đông nói, \”Có phải là làm quà sinh nhật cho Đinh Tễ không, anh thấy đợt trước Lý Thụy Thần cũng tốn rất nhiều thời gian ngồi vẽ quạt tặng em ấy.\”
Lâm Vô Ngung không thể không cảm thán, nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm, không thể động tay, động tay nhất định bị tóm…
\”Đúng, nhưng em thay đổi một chút.\” Lâm Vô Ngung cười.
\”Thay đổi là được,\” Dư Hạo Đông nói, \”Hôm đó anh đã muốn hỏi, nếu em muốn tặng người ta thứ kia, với thẩm mỹ của trẻ con mẫu giáo cũng không chấp nhận nổi.\”