Nếu như là Điền Hâm phản lão hoàn đồng trở nên trẻ trung, Kim Thái Hanh khẳng định không ngại cùng Điền Hâm tìm tòi thân thể mới của y một chút, nhưng tình huống hiện tại…
Điền Chính Quốc không chỉ có thân thể trẻ tuổi, tuổi tâm lý của cậu cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi.
Lúc Kim Thái Hanh đối mặt với Điền Chính Quốc, luôn cảm thấy kỳ quái.
Bất quá lại có chút kỳ quái, đây là Điền Hâm, cũng là Điền Chính Quốc.
Kim Thái Hanh hít sâu một hơi, muốn nói điều gì đó, Điền Chính Quốc lại ngay lúc Kim Thái Hanh kiểm tra tay mình, nhìn thấy vết thương trên tay Kim Thái Hanh.
Vết thương trên tay Kim Thái Hanh bị thủy tinh cắt rách, so với vết thương trên tay bị dây thừng làm thương của cậu vết cắt sâu hơn nhiều, không chỉ như thế, trên mặt Kim Thái Hanh cũng bị thương.
Tất cả đều là cậu hại…
Điền Chính Quốc trong lòng chua xót không thôi, cầm lấy tay Kim Thái Hanh thanh âm có chút run rẩy:
\”Thái Hanh, cậu bị thương…\”
\”Tôi không sao, vết thương nhỏ này không tính là gì, họ có đánh cậu không? Cậu có đau không?\” Kim Thái Hanh biết mình bị thương, nhưng tuyệt đối chỉ là vết thương ngoài da, trái lại là Điền Chính Quốc….
Lúc hắn vừa đến ban công, hai người kia tựa hồ đang đánh Điền Chính Quốc…
Điền Chính Quốc nếu bị nội thương thì hỏng rồi.
Xe cứu thương cũng không biết khi nào mới đến, Kim Thái Hanh theo bản năng, liền vén quần áo Điền Chính Quốc lên muốn xem một chút.
Điền Chính Quốc trước kia cảm thấy mình có chút mập mạp, không muốn để Kim Thái Hanh nhìn thấy thân thể của mình, hiện tại…
Điền Chính Quốc theo bản năng, liền lùi về phía sau, che bụng mình lại.
Động tác của Kim Thái Hanh cứng đờ.
Lúc trước Điền Chính Quốc vẫn luôn rất nghe lời, hiện tại…
\”Tớ không có việc gì, một chút cũng không có việc gì.\” Điền Chính Quốc thấp giọng nói, không dám nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh sẽ tới cứu cậu, hẳn là thấy cậu đáng thương, tựa như lúc trước Kim Thái Hanh chiếu cố cậu, là do thấy cậu đáng thương.
Cậu không thể được một tấc tiến một thước, không thể gây thêm phiền toái cho Kim Thái Hanh, bằng không…!
Kim Thái Hanh nói không chừng, lại bắt đầu xa cách cậu.
Cậu…!
Không thể để Kim Thái Hanh biết cậu thích hắn.
Trong lòng Điền Chính Quốc chuyển qua các loại ý niệm trong đầu, cả người có chút choáng váng.
\”Không có việc gì là tốt rồi.\” Kim Thái Hanh nói, \”Lúc trước xin lỗi, tôi…\”
Kim Thái Hanh còn chưa nói hết, Điền Chính Quốc đã hôn mê bất tỉnh trước mặt hắn.
\”Điền Chính Quốc!\” Kim Thái Hanh trong lòng nhảy dựng, vô cùng sợ hãi.
\”Tôi báo cảnh báo xong rồi, cũng gọi 120…\” Ngụy Kiến Minh từ ban công đi tới, liền nhìn thấy một màn này, bị hoảng sợ: \”Đứa nhỏ này không sao chứ?\”