Có một lớp học vào sáng thứ bảy, nhưng Điền Chính Quốc không đi học.
Mặc dù trong trường học thường có người trêu chọc cậu, nhưng thật ra cậu rất thích trường học náo nhiệt, hơn nữa còn sợ giáo viên, trước kia cho dù cậu bị cảm sốt, cũng sẽ kiên trì đến trường, nhưng hôm nay…
Dù sao cũng đã trễ rồi, cho dù không đi học cũng không sao.
Điền Chính Quốc đột nhiên có chút sa ngã.
Không đi học, nên xin nghỉ phép, nhưng cậu không dám gọi cho giáo viên, cũng không xin nghỉ phép, chỉ một mình trở lại giường nằm.
Cậu ngơ ngác nhìn trần nhà, trong lòng thương tâm không chịu nổi, lại nhịn không được nghĩ đến Kim Thái Hanh.
Khi đó cậu mới học tiểu học, không biết vì sao, vừa nhìn thấy Kim Thái Hanh liền thích, nhưng Kim Thái Hanh cách cậu rất xa, cho dù cậu xin cha mình tiền mua thiệp chúc mừng, cũng không dám đưa cho Kim Thái Hanh,chỉ có thể len lén nhìn thêm vài lần.
Vì nhìn Kim Thái Hanh,cậu luôn đến trường sớm, sau đó ở gần cổng trường, chờ Kim Thái Hanh tới, lại đi theo phía sau Kim Thái Hanh đi học, cho dù Kim Thái Hanh chưa từng chú ý tới cậu, chỉ cần nhìn Kim Thái Hanh như vậy, ngày hôm nay của cậu, liền cao hứng, có tinh thần.
Khi đó cậu muốn nhìn Kim Thái Hanh cũng khó, nhưng sau đó lên trung học cơ sở, cùng Kim Thái Hanh trở thành bạn học cùng lớp, cậu luôn có thể nhìn thấy Kim Thái Hanh.
Năm nhất, Kim Thái Hanh tuy rằng không thích phản ứng với người khác, nhưng kết quả thi tốt, được thầy khen ngợi, đều sẽ rất cao hứng, tâm địa còn tốt, khi đó trong lớp có người trêu chọc cậu, Kim Thái Hanh còn bảo người nọ đừng ở trường ầm ĩ, nói nếu bọn họ quậy phá, hắn sẽ nói cho giáo viên biết.
Cậu càng thích Kim Thái Hanh hơn.
Nhưng đến năm hai, Kim Thái Hanh thay đổi rất nhiều, nhưng cho dù như vậy, hắn vẫn rất đẹp, mà đến năm ba, vận khí của cậu tốt, thế nhưng còn cùng Kim Thái Hanh thành bạn cùng bàn!
Mấy ngày đầu tiên, Kim Thái Hanh cũng không thích phản ứng với cậu, cho đến một ngày nào đó, Kim Thái Hanh đột nhiên thay đổi…!
Đặc biệt tốt với cậu.
Những ngày đó, đối với cậu mà nói vô cùng hạnh phúc, giống như là đang nằm mơ vậy, nhưng hiện tại…
Điền Chính Quốc trong lòng khó chịu nói không nên lời.
Kim Thái Hanh không có ở đây, không cần sợ mình khóc sẽ bị hắn nhìn thấy hắn sẽ xem thường mình.
Điền Chính Quốc dứt khoát khóc lên, nhưng khóc xong, cậu đột nhiên lại nghĩ đến, kỳ thật hiện tại đã rất tốt rồi.
Bây giờ cậu thực sự đã rất tốt so với trước đây.
Cậu hiện tại có thể cùng Kim Thái Hanh nói chuyện, Kim Thái Hanh còn ở cùng một chỗ với cậu, không giống như trước kia chỉ có thể nhìn từ xa, không phải đã rất tốt sao?
Kim Thái Hanh lợi hại như vậy, tốt như vậy, kỳ thật không thích cậu cũng là bình thường, chỉ cần cậu thích Kim Thái Hanh là được rồi.