Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình. – 92 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 8 tháng trước

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình. - 92

Màn đêm dày đặc, bầu trời tối đen như mực, ngay cả một ngôi sao cũng không nhìn thấy.

Tiếng kim loại gãy răng rắc vang lên, hòa cùng tiếng lan can rơi từ tầng mười tám xuống đất, cùng nhau tạo nên một bản nhạc chết chóc rùng rợn.

Những dây leo trên lan can bị kéo xuống, kéo theo chậu hoa di chuyển ra ngoài, phát ra tiếng ồn chói tai khi cọ xát mặt đất, cuối cùng cũng đánh thức Bạc Tấn như đang bị đóng băng.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế gọi điện thoại, chỉ là đồng tử giãn ra, sắc mặt cứng đờ, không còn nụ cười thoải mái vừa rồi.

Gió đêm thổi qua cành hoa tàn úa, nhìn lan can chỉ còn một nửa trước mắt, Bạc Tấn rùng mình một cái, lúc này mới nhận ra lưng mình không biết từ lúc nào đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn có thói quen tựa vào lan can ban công hút thuốc, nếu không có cuộc điện thoại này của Tạ Nguyễn…

Bạc Tấn nhắm mắt lại, nỗi sợ hãi dày đặc trào dâng trong lòng.

\”Sao thế sao thế?\” Tiếng trêu chọc của Triệu Khâm từ phía sau truyền đến, \”Tiểu Bạc cậu làm cái gì mà ồn ào thế, đừng có phá ban công nhà lão Ôn đấy nhé… Má ơi!\”

Triệu Khâm không nhịn được mà chửi tục một câu: \”Cái quái gì thế này?\” Anh ta túm chặt cánh tay Bạc Tấn, liên tục lùi lại ba bước, mới kinh hồn bạt vía nhìn hắn từ trên xuống dưới, \”Cậu không sao chứ?\”

Bạc Tấn hít sâu một hơi, tim vẫn đập loạn xạ: \”Không sao.\”

\”Má ơi, cái nhà này do chủ đầu tư nào xây thế?\”

Triệu Khâm túm chặt Bạc Tấn không buông, không biết là sợ hãi hay muốn tìm kiếm chút cảm giác an toàn, \”Điên rồi à? Ăn bớt vật liệu trên ban công. Vừa nãy cậu mà…\”

Anh ta nghiến răng, những lời phía sau dù thế nào cũng không nói ra được. Vừa tức vừa sợ, tay run rẩy: \”Mẹ kiếp mấy kẻ lòng lang dạ sói này, cắn tiền mua đất chôn à.\”

Quay đầu lại hét với Ôn Vịnh: \”Báo cảnh sát! Báo cảnh sát liền đi! Không kiện cho chúng nó ngồi tù mọt gông thì tôi không phải họ Triệu.\”

Ôn Vịnh đứng cạnh sofa, sắc mặt rất khó coi, từ khi Triệu Khâm lên tiếng đã không nói gì.

Hắn ta không hiểu, tại sao ông trời lại thiên vị Bạc Tấn đến vậy.

Rõ ràng cùng xuất thân từ trại trẻ mồ côi, cùng bị người nhà vứt bỏ, Bạc Tấn lại luôn có thể dễ dàng đạt được những gì mình muốn.

Ngoại hình đẹp trai, đầu óc thông minh, được mọi người xung quanh yêu thích, còn có người yêu tâm đầu ý hợp. Ngoại trừ cha mẹ người thân, ông trời gần như đã ban cho hắn tất cả những thứ tốt đẹp có thể nghĩ đến và không thể nghĩ đến.

Sự ghen tị như đàn kiến gặm nhấm trái tim hắn ta, khiến hắn ta không lúc nào được yên ổn.

Ôn Vịnh cũng từng thử tự hòa giải với bản thân.

Trên đời này có rất nhiều người ưu tú, hắn ta có ghen tị cũng không ghen tị hết được, Bạc Tấn chỉ là một trong số họ mà thôi. Huống hồ bản thân hắn ta cũng không kém.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.