Hậu quả của việc chơi đùa quá trớn là Bạc Tấn cùng với Tạ Nguyễn bị loại khỏi vòng bạn bè.
Tạ Nguyễn tội nghiệp ngơ ngác, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhìn bóng lưng giận dỗi của Hạ Minh Kiệt, cậu định đuổi theo, nhưng bị Bạc Tấn kéo lại.
\”Kệ bọn nó đi, ở với tôi một lát, dạo này học hành mệt mỏi quá phải thư giãn một chút.\”
Tạ Nguyễn: \”???\”
Người này đang nói nhảm nhí gì vậy! Một người mà lên lớp nhẹ thì xem thực đơn, nặng thì nằm bò ra bàn ngủ như hắn thì có tư cách gì kêu mệt? Lừa quỷ à.
\”Sao thế,\” Bạc Tấn đặt cằm lên vai Tạ Nguyễn, hơi thở nhè nhẹ lướt qua tai cậu, hài lòng nhìn vành tai kia từ từ đỏ lên, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười, \”Cậu không phục?\”
\”Cậu nói xem?\” Tạ Nguyễn ghét bỏ đẩy đầu hắn ra, đưa tay chỉnh lại cổ áo bị đè loạn, cố ý nói, \”Chút bài vở này mà đã mệt rồi…\”
Cậu tặc lưỡi, học theo dáng vẻ của Bạc Tấn nhướng mày: \”Sức khỏe cậu không tốt lắm đấy.\”
Lông mày Bạc Tấn giật giật, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cậu: \”Sức khỏe không tốt?\”
Tạ Nguyễn khiêu khích nhìn lại: \”Là tự cậu nói mà.\”
\”Lật trời rồi,\” Bạc Tấn nghiến răng nghiến lợi, ấn cậu vào lòng rồi vò đầu cậu mấy cái, \”Dựa vào việc tôi không dám động vào cậu đúng không.\”
Chỉ có trời mới biết khoảng thời gian này hắn đã nhịn đến mức nào, nếu không phải vẫn còn chút lương tâm, sớm đã lột sạch Tạ Nguyễn rồi vác lên giường rồi. Bây giờ cái người không biết trời cao đất dày này lại còn dám chủ động trêu chọc hắn…
Bạc Tấn cười khẩy, vươn tay cầm áo khoác trùm lên đầu Tạ Nguyễn, cần phải dạy dỗ lại.
\”Cậu làm gì thế?\” Trước mắt đột nhiên tối đen, Tạ Nguyễn ngẩn người một lúc, sau khi phản ứng lại lập tức giật áo trên đầu xuống, \”Bỏ ra, nóng chết đi được, cậu muốn làm tôi ngạt thở à…\”
Lời còn chưa dứt, môi đã bị bịt kín, những lời còn lại đều bị Bạc Tấn nuốt vào bụng.
Bạc Tấn một tay giữ chặt ghế dài, đè cả người Tạ Nguyễn lên lưng ghế, hôn từ trong ra ngoài một lượt. Đến khi nhiệt độ dưới lớp áo càng lúc càng cao, tiếng thở dốc của hai người càng lúc càng nặng mới miễn cưỡng buông ra, dán môi mình lên môi Tạ Nguyễn, thấp giọng ép hỏi: \”Tôi không được?\”
Đàn ông thề sống chết bảo vệ tôn nghiêm trên giường, ngay cả khi chưa được ăn cũng vậy!
Tạ Nguyễn xưa nay vốn là người không chịu khuất phục trước kẻ mạnh, đột nhiên bị Bạc Tấn làm cho trở tay không kịp, tim đập thình thịch, theo bản năng không muốn chịu thua, cứng miệng nói: \”Cậu là…\”
Vừa nói được vài chữ, lại bị hôn.
Khả năng học tập của Bạc Tấn thật đáng kinh ngạc, nắm bắt được nhịp điệu nông sâu vừa phải, Tạ Nguyễn dựa vào ghế dài, ngửa đầu bị động chịu đựng nụ hôn của hắn, cả người mềm nhũn.