Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình. – 88 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 8 tháng trước

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình. - 88

Cổng trường dần dần vắng người, người về nhà, người đi ăn cơm.

Ông Thẩm đứng im tại chỗ, cảm nhận ánh mắt của học sinh đi ngang qua, chỉ cảm thấy như bị một chậu nước lạnh dội xuống, lạnh đến mức răng cũng bắt đầu run cầm cập.

Ông ta không phải không biết việc đến tìm Bạc Tấn cầu cứu là hy vọng mong manh, một đứa con nuôi hai mươi năm không qua lại, còn từng bị ông ta ngược đãi, dựa vào đâu mà dốc hết sức giúp ông ta?

Nhưng ông ta thật sự không còn cách nào, đến nước này, tất cả con đường của nhà họ Thẩm đều bị chặn đứng, chỉ có thể liều mạng nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng này.

Mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, gió xuân mang theo hơi nước ẩm ướt lướt qua gò má, nhưng không mang đi được cái lạnh trên người ông Thẩm. Ông ta cho rằng chuyện năm đó không có chứng cứ, Bạc Tấn lại còn nhỏ tuổi, chỉ cần lên kế hoạch cẩn thận, những gì ông ta nghĩ trong lòng chưa chắc không thành công.

Nhưng mà…

Ông Thẩm lau mặt, lời nói vừa rồi của Bạc Tấn vang vọng bên tai.

\”Tôi mắc hội chứng siêu trí nhớ.\”

Hội chứng siêu trí nhớ, trách sao nó vừa phát triển sự nghiệp vừa có thể lo chu toàn việc học hành. Ông Thẩm cố gắng nhếch khóe miệng, muốn duy trì chút thể diện cuối cùng, nhưng trên mặt lại là một mảnh xám xịt tuyệt vọng.

Sao lại như vậy?

Căn bệnh hiếm có như vậy, cả thế giới cũng không tìm ra được mấy người, sao Bạc Tấn lại mắc phải?

Tay ông Thẩm run rẩy không kiểm soát được, biên độ càng lúc càng lớn.

\”Lão Thẩm, ông làm sao vậy?\” Bà Thẩm kinh hãi, không để ý đến Bạc Tấn đã đi xa, vội vàng đỡ lấy người chồng đang lung lay sắp đổ, \”Ông không khỏe ở đâu? Tôi đưa ông đi bệnh viện.\”

Bà ta lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh trên trán ông Thẩm, oán trách: \”Ông xem sắc mặt của ông kìa… Thằng đó vừa nói gì với ông vậy, có phải nó mắng ông không? Tôi đã nói nó là cái thứvô lương tâm mà, may mà năm đó không tiếp tục nuôi nó…\”

Bà Thẩm vẫn lải nhải không ngừng, ông Thẩm thì không còn sức lực ngăn cản bà ta nữa. Ông ta bất động nhìn về phía trước, ánh mắt đờ đẫn, cả người như mất hồn, chỉ còn lại một cái xác không hồn.

\”Ông Thẩm, rốt cuộc ông làm sao vậy?\” Bà Thẩm cuối cùng cũng nhận ra chỗ không đúng.

Không biết tại sao, bà ta đột nhiên bắt đầu hoảng sợ. Hoảng đến mức bà ta phải ra sức nắm lấy cổ tay ông Thẩm, muốn lấy chút sức lực từ người chồng.

\”Ông nói gì đi.\”

Có lẽ tiếng nói của bà Thẩm quá chói tai, có lẽ cơn đau trên cổ tay đã gọi lại thần trí của ông Thẩm. Ông Thẩm cuối cùng cũng quay đầu lại, ông ta nhìn người vợ ở ngay trước mắt, môi run rẩy gọi tên bà ta: \”Nhã Lan…\”

Hai vợ chồng hơn hai mươi năm, ngay cả khi giai đoạn đầu khởi nghiệp nợ nần chồng chất, bà Thẩm cũng chưa từng thấy ông Thẩm có vẻ mặt như vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.