Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình. – 83 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 8 tháng trước

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình. - 83

Ánh sáng đèn sợi đốt phía trên trần sáng trưng, chiếu rõ mọi thứ trong kí túc xá.

Bạc Tấn dựa vào lan can ngồi ở mép giường, hàng mi rủ xuống che đi ánh mắt, khiến người ta không đoán được hạn đang nghĩ gì. Chỉ là đường nét khuôn mặt sâu sắc, ngũ quan lập thể, vẻ mặt không cảm xúc như vậy trông rất khó gần. Như thể bài xích tất cả mọi thứ ra bên ngoài, khác hẳn vẻ ngoài lười biếng ngông nghênh thường ngày.

Sự im lặng không tiếng động lan tỏa trong căn phòng.

Tạ Nguyễn không nói gì cũng không nhúc nhích.

Bạc Tấn nhắm mắt lại, lặng lẽ chờ đợi nhát dao cuối cùng giáng xuống.

Thực ra tối nay hắn không phải không có cách để vượt qua đêm nay một cách an toàn.

Hắn quá hiểu Tạ Nguyễn, nhìn thì lúc nào cũng lạnh lùng khó nói chuyện, thực tế lại tốt bụng muốn chết. Ngay cả video mèo hoang trên mạng bị ngược đãi cũng không dám xem, huống chi là người thân thiết.

Nếu vừa rồi hắn tỏ ra đau lòng một chút, nhân tiện kéo cậu hồi tưởng lại quá khứ thê thảm của mình, thì Tạ Nguyễn chắc chắn sẽ mềm lòng.

Đừng nói bây giờ, Bạc Tấn dám đảm bảo, mấy chục năm sau này, dư âm này cũng không qua được. Đến lúc đó, hắn sẽ có được một Tạ Nguyễn quan tâm và đau lòng cho hắn hơn bây giờ.

Nhưng Bạc Tấn không nỡ.

Không nỡ tính toán lên người cậu, không nỡ để cậu không vui, càng không nỡ để cậu vì một phút mềm lòng mà đánh đổi cả nửa đời sau.

Đây là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng hắn yêu.

Cậu tốt đẹp như vậy, nên xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất, dù là trong cuộc sống hay tình cảm.

Cậu không cần phải thỏa hiệp vì bất kỳ ai, dù cho người đó có là hắn.

Lồng ngực đau âm ỉ, như bị nhét một cục bông ướt, gần như không thở nổi. Bạc Tấn tự cười mình, không ngờ mình ngang ngược vô lý bao nhiêu năm, lại có một ngày lịch sự như vậy.

Nếu là trước đây…

Hầu kết Bạc Tấn trượt lên xuống, mặc kệ mẹ nó tương lai hay không, bạn trai sắp chạy mất rồi, còn quan tâm đến những thứ đó làm gì? Giữ người trong lòng bàn tay trước đã.

Nhưng càng thích thì càng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Sợ cậu chỉ là nhất thời thương hại, sợ cậu ở bên cạnh mình sẽ không được thoải mái, sợ cậu làm ra những hành động trái lòng, cũng sợ cậu… sau này sẽ hối hận.

Cứ như vậy đi, dù Tạ Nguyễn lựa chọn thế nào hắn cũng chấp nhận. Bạc Tấn tự nhủ với lòng, nhưng nắm tay siết chặt lại tiết lộ sự bất an trong lòng hắn.

Thời gian chờ đợi mỗi phút mỗi giây đều là sự dày vò là cực hình.

Biết rõ phía trước là vách đá ngã xuống là tan xương nát thịt, nhưng sâu thẳm trong trái tim vẫn còn một tia hy vọng mà ngay cả bản thân cũng không dám thừa nhận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.