\”Thần hy vọng tương lai điện hạ làm chủ Thành Nam, có thể ban cho thần một người.\”
Thành Nghị vẫn được Tăng Thuấn Hy ôm trong lòng.
Ánh nắng rực rỡ chiếu xuống làn da trắng như ngọc của mỹ nhân, khiến cõi lòng người khác xao xuyến, Tăng Thuấn Hy nói: \”Ôm chặt ta sẽ thoải mái hơn.\”
Thành Nghị cau mày, ghét bỏ hắn nhiều lời.
Lại nghe đối phương không biết xấu hổ đáp lại: \”Nếu không, đợi lát nữa người mất mặt cũng không phải ta.\”
Thành Nghị do dự một chút, sau đó đưa tay ra ôm hắn.
Tăng Thuấn Hy vô cùng yêu thích dáng vẻ ngoan ngoãn và dịu dàng này của y.
Hắn ân cần nói: \”Nếu không nhịn được nữa thì gọi ta.\”
Xe ngựa vẫn xóc nảy, bên ngoài còn có người.
Thành Nghị không thể chịu được thứ cảm giác kỳ lạ mỗi khi Tăng Thuấn Hy \”hành động\”, vì vậy y cố tình cắn mạnh ra hiệu cho hắn nhanh lên.
Tăng Thuấn Hy hừ nhẹ một tiếng, cười nói: \”Ngươi cứ hung dữ như vậy, ta khó mà kiềm chế được…\”
Còn chưa dứt lời lại bị cắn tiếp.
Tăng Thuấn Hy bật cười, không nói nữa, bắt đầu vào việc chính.
Đến khi hai người tỉnh dậy sau một hồi điên đảo, vai Tăng Thuấn Hy in đậm một hàng dấu răng.
\”Ngươi cầm tinh chó con hả?\”
Hắn nhặt lấy y phục, hít sâu một hơi, bật cười hỏi.
Không ai trả lời.
Mái tóc đen của Thành Nghị hơi ướt, dính chặt vào cổ, cả người giống như một chú mèo con vừa được vớt lên khỏi mặt nước, mềm nhũn vùi vào lòng hắn. Rõ ràng, loại \”giày vò\” đặc biệt này đã tiêu tốn không ít sức lực của y.
\”Vẫn ổn chứ?\”
Tăng Thuấn Hy nhẹ giọng hỏi, trong lòng mềm mại như bông.
Thành Nghị gật đầu, đôi mắt đen láy ngấn nước, hàng mi ươn ướt, chậm rãi chớp mắt, ngón tay yếu ớt bám vào vai hắn, muốn ngồi dậy nhưng cuối cùng lại không có sức.
\”Được rồi, đừng cố nữa.\”
\”Ta bế ngươi qua đó, ngoan ngoãn ngủ một giấc.\”
Bên ngoài trời vẫn còn tối, phía xa xa có vài ngôi sao lấp lánh, Tăng Thuấn Hy nhẹ nhàng bế người lên ghế dài, quấn chặt y vào trong chăn gấm, nói: \”Ta đi lấy chút nước ấm, ngươi ngủ một lát đi.\”
Thành Nghị nhắm mắt lại \”ừm\” một tiếng, xem như đồng ý.
Tăng Thuấn Hy không nhịn được nghĩ, sao trên đời này lại có một tiểu lang quân ngoan ngoãn đến vậy? Hắn vừa khoác y phục vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đáng yêu rung động lòng người của Thành Nghị.
Phàn Thất vẫn luôn canh gác bên ngoài.
Nghe Tăng Thuấn Hy bảo cần nước nóng, hắn sững sờ hỏi: \”Điện hạ muốn rửa mặt?\”
Không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Đêm đã khuya, sắp sửa đi ngủ, điện hạ rửa mặt làm gì?