\”Em còn đọc văn chương của hắn? Ta cũng viết văn đây, sao không thấy em đọc?\”
Tăng Thuấn Hy vội nâng ống tay áo cao lên một chút.
Từ góc nhìn của người ngoài, hai người trông như đang thì thầm nói chuyện với nhau.
Các học sĩ lặng lẽ lùi lại, không dám quấy rầy.
Vài ám vệ Thành quốc đang cải trang thành hộ vệ bình thường cũng biết ý lui xa ra một khoảng.
Thành Nghị vừa nôn xong thì dễ chịu hơn nhiều, Tăng Thuấn Hy lập tức lấy một chiếc khăn tay từ trong ngực ra lau miệng cho y, nhíu mày nói: \”Ta đưa em về phủ nghỉ ngơi, đã khó chịu đến mức này rồi còn cậy mạnh.\”
Thành Nghị lắc đầu, đáp: \”Chỉ có vừa nãy là khó chịu thôi, bây giờ không sao rồi.\”
Tăng Thuấn Hy lại cầm chén trà trên bàn đưa cho Thành Nghị súc miệng, sau đó bảo y cứ nhổ thẳng vào ống tay áo của mình.
Dù sao tay áo triều phục khá rộng, người khác cũng không nhận ra điều gì bất thường.
Thành Nghị không còn cách nào khác, đành nhổ vào đó, nói: \”Để ta nhờ Triệu sư huynh tìm cho điện hạ một bộ y phục khác.\”
\”Không cần đâu, ta đi đến bờ suối rửa sạch là được. Sao rồi, còn khó chịu không? Hội thanh đàm đâu phải chỉ tổ chức một lần, hôm nay chúng ta cứ về trước, lần sau ta sẽ đi cùng em.\”
Thành Nghị nói y không còn khó chịu nữa.
Hôm nay hiếm khi có thời gian rảnh, Thành Nghị còn phát hiện không ít bài văn hay, y muốn xem thêm một chút.
Ngoài ra, việc nôn nghén này y đã từng trải qua, hoàn toàn có thể chịu được. Chỉ là vừa rồi cơn nghén đến đột ngột, xung quanh toàn là người, y không thể tìm chỗ giải quyết, nên mới trực tiếp mượn ống tay áo của Tăng Thuấn Hy.
Chỉ cần suy nghĩ một chút Tăng Thuấn Hy liền hiểu chuyện gì xảy ra. Có lẽ đó là thói quen xấu được hình thành từ khi còn ở Mộ Vân Quan. Trước kia hắn không bên cạnh y thì không nói, nhưng bây giờ hắn ở ngay trước mắt, đương nhiên Tăng Thuấn Hy không thể để Thành Nghị tiếp tục cậy mạnh nữa.
Nhưng lúc này mà ôm y rời đi trước mặt nhiều người như vậy, quả thật có phần không phù hợp.
Đợi về tới phủ e rằng mọi chuyện không chỉ đơn giản là đuổi hắn ra khỏi phòng ngủ thôi đâu.
\”Vậy ta sẽ ngồi xem với em.\”
Tăng Thuấn Hy lấy bút từ tay Thành Nghị.
Thành Nghị cau mày, giật bút lại, ra hiệu hắn mau đi đi.
Tăng Thuấn Hy không nhúc nhích: \”Ta cố tình đến thăm em mà em lại bảo ta đi đâu?\”
Thành Nghị đáp: \”Điện hạ ở đây, bọn họ không dám đến gần.\”
\”Còn nữa.\”
Thành Nghị nhìn vị trí mà hắn ngang ngược chiếm gần hết sau chiếc bàn dài, nghiêm túc nói: \”Điện hạ không thể ngồi ở đây.\”
\”Vì sao?\”
\”Không hợp lễ.\”
\”…\”
Tăng Thuấn Hy không thể tin nổi: \”Chúng ta đã thành thân rồi mà em còn để ý mấy thứ này?\”