\”Nếu Trần Kỳ không bắt cóc vật nhỏ, ngày hôm đó em có định chủ động ra khỏi thành gặp ta không?\”
Chiếc hộp ban đầu đã vỡ, Thành Nghị nhặt những túi gấm còn lại lên, lần lượt mở ra rồi ném vào chậu lửa, tiếp tục công việc còn dang dở.
Ánh lửa phản chiếu đôi mắt đen sáng ngời và gương mặt trong trẻo của y.
Thái tử trẻ tuổi ngồi bệt dưới đất, ống tay áo xanh buông thõng, đôi mi dài ánh lên tia sáng rực rỡ, dây buộc tóc xanh ngọc vì trận ồn ào vừa rồi mà rơi xuống bên cổ.
\”Để ta làm cho.\”
Một bóng đen đổ xuống, Tăng Thuấn Hy bước tới, im lặng ngồi bên cạnh, hắn lấy túi gấm từ tay Thành Nghị, mở ra mà không thèm nhìn, trực tiếp ném tờ giấy bên trong vào chậu lửa.
Tờ giấy tuyên ố vàng vừa chạm vào than đỏ, lập tức bùng lên ánh lửa dữ dội.
Thành Nghị quay đầu nhìn hắn một cái, hỏi: \”Điện hạ không xem bên trong viết gì sao?\”
\”Không xem nữa.\”
Tăng Thuấn Hy đáp lời, khuôn mặt không chút biểu cảm, động tác càng nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã mở hơn chục túi gấm.
Lúc này đột nhiên hắn dừng lại, ngón tay xoa nhẹ chiếc túi, một lúc lâu cũng không hành động tiếp.
Thành Nghị biết, có lẽ hắn cần thời gian để xóa bỏ cảm giác khó chịu trong lòng, thế là y tự mình nhặt túi gấm, vừa định mở ra, tay đột nhiên bị giữ lại.
\”Đừng đốt nữa.\”
\”Giữ lại đi.\”
Giọng Tăng Thuấn Hy mang theo chút chua xót.
Thành Nghị hơi ngạc nhiên.
Tăng Thuấn Hy: \”Nếu em không cần, thì đưa cho ta, ta sẽ giữ giúp em.\”
\”Ta hứa, tuyệt đối không xem trộm.\”
Nhiều túi gấm như vậy, không phải luyện chữ cũng không phải mấy câu vô nghĩa viết lúc rảnh rỗi, dù bên trong là kế sách phòng thủ hay giao phó hậu sự, đều không phải là việc có thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Hắn gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Thành Nghị thắp đèn ngồi sau bàn, khom người cặm cụi viết thư. Tăng Thuấn Hy không ngờ, ngày đó gặp nhau dưới thành, Thành Nghị lại mang theo tâm tư như vậy bước ra ngoài.
Khi ấy vẻ mặt y bình tĩnh đến nhường nào.
Tăng Thuấn Hy không phải một người thích nghĩ nhiều, hắn thích giải quyết mọi việc một cách nhanh chóng và hiệu quả, gặp chuyện khó khăn cũng hiếm khi giữ trong lòng. Nhưng lúc này, hắn không nhịn được mà nghĩ, nếu năm đó gặp lại, hắn không bị \”tình xưa làm mờ mắt\”, lập tức cho lui binh, đồng thời vội vã chạy đến doanh trại Thành quốc nói rõ mọi chuyện với Thành Nghị, thì liệu rằng sau đó sẽ xảy ra chuyện gì?
Thành Nghị mở to đôi mắt đen láy, lặng lẽ nhìn Tăng Thuấn Hy.
Tăng Thuấn Hy nói: \”Ta nói thật.\”
Thành Nghị lắc đầu: \”Chỉ là vật cũ mà thôi, không cần dùng nữa.\”
Kỳ thực Thành Nghị cảm thấy không cần thiết phải giữ lại.