\”Ta không nỡ để bất kỳ ai chạm vào ngươi.\”
Chủ tiệm biết điều vội cúi đầu.
Thành Nghị cau mày, muốn đẩy tay hắn ra.
Tăng Thuấn Hy nhướng mày, liếc nhìn chủ tiệm đứng cách đó không xa: \”Còn ngây ra đó làm gì? Ta đọc, ngươi viết.\”
Chủ tiệm vội vàng đáp vâng.
Thành Nghị cắn môi, hai tai đỏ bừng, lạnh lùng nhìn người này.
Tăng Thuấn Hy dùng ngón tay chạm nhẹ vào mũi tiểu lang quân nhà mình, bộ dạng vô cùng yêu thích, còn vuốt ve hai tai y, dùng giọng nói chỉ có hai người nghe được: \”Vừa hay, ngươi kiểm tra thử ta đọc có đúng không.\”
Thành Nghị muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn dùng lực siết chặt eo.
Tăng Thuấn Hy cười khẽ: \”Chẳng lẽ tay ta còn không thoải mái bằng cây thước đo lạnh lẽo kia? Ta không nỡ để bất kỳ ai chạm vào ngươi.\”
Tuy giọng điệu vô cùng dịu dàng nhưng lại tràn đầy tính chiếm hữu, giống như một con sói hoang sắp sửa tấn công con mồi.
Chủ tiệm và hai người hầu thiếu điều muốn đập đầu xuống đất.
Thành Nghị vẫn lạnh lùng trừng hắn.
Thầm nghĩ, tên này quả nhiên dày dạn kinh nghiệm, cũng không biết đã làm chuyện này với bao nhiêu người.
Thế nên mới có thể… quen tay như vậy!
Mặc dù giữa họ chỉ là mối quan hệ xác thịt, nhưng y vốn có bệnh sạch sẽ, không thích cảm giác bản thân bị người khác xem như món đồ chơi.
Tăng Thuấn Hy cau mày: \”Sao, ngươi thà để người khác chạm vào cũng không muốn ta đo?\”
\”…\”
Vấn đề này đã giằng co hết nửa ngày.
Thành Nghị quay đầu, phớt lờ hắn.
Chủ tiệm và hai người hầu hận không thể biến thành không khí ngay lập tức.
Tăng Thuấn Hy lại thấy y đáng yêu không thôi.
Hắn nhướng mày: \”Vậy là ngươi bằng lòng để ta đo.\”
Thành Nghị vùi mặt vào ngực hắn, không thèm quan tâm, sau đó nghe hắn dùng giọng điệu hết sức tự hào đọc lên một loạt con số, cuối cùng y không nhịn được nữa, dùng sức giẫm mạnh vào chân người nào đó.
Tăng Thuấn Hy da dày thịt chắc nên không hề thấy đau, ngược lại còn bế y ôm trên vai, sau đó cười nói: \”Chút sức lực như thế, không sợ đạp đau chân mình?\”
Vẻ mặt Phàn Thất hung hãn, tay cầm dao đứng trước xe ngựa, cảnh giác tuần tra xung quanh.
Trong lòng vô cùng bất mãn với Thành Nghị. Mới đến có mấy ngày mà con hồ ly nhỏ đã quấn lấy điện hạ đòi mua y phục. Mua thì mua, còn ở trong đó lâu như vậy, nhất định tốn không ít tiền của điện hạ!
Đúng là một tên phá của!
Đang lúc tức giận, hắn nhìn thấy Tăng Thuấn Hy bế Thành Nghị từ trên lầu đi xuống.
Phàn Thất há hốc mồm.
Tăng Thuấn Hy lạnh lùng liếc hắn một cái: \”Ngây người ra đó làm gì? Mở cửa.\”