Edit: Eirlys
Beta: Cá Muối
Bên này Phàm mới đuổi được Daniel đi, bên kia chuông cửa lại vang lên làm Phàm lại phải đi mở cửa lần nữa. Anh đã tính sẽ khiến cho Daniel vừa đi đã quay lại xấu mặt thì người đứng ngoài cửa làm cho anh có chút bất ngờ!
\”Hi, chào buổi sáng! Tôi tới tìm Mỵ Mỵ!\” Thay thế âu phục thẳng thớm mọi khi, Ngô Khắc Phỉ ngày thường nhã nhặn lúc nay vẫn mang theo chiếc kính không tròng, nhìn như một giảng viên đại học bình thường vừa mới vào trường không lâu, trong sự ôn văn nho nhã vẫn còn mang theo một chút ngượng ngùng. Đương nhiên thì chỉ là giống thôi, vì dù sao thì người này một chút cũng không thấy ngại, không khác người mới vừa bị đuổi đi là mấy, rất tự nhiên đến nhà người khác dù không được mời.
\”Ngô tổng, anh tìm Mỵ Mỵ có chuyện gì?\” Tuy rằng hôm qua sau khi anh ta đi, Phàm đã phái người đi điều tra người tên Ngô Khắc Phỉ này. Đến giờ anh vẫn chưa nhận được điện thoại, chắc là vẫn chưa có tiến triển gì. Mà người đàn ông này hiển nhiên là khó đối phó hơn Daniel nhiều.
\”Ồ, là như vậy, tôi nghĩ thấy không phải Mỵ Mỵ đang được nghỉ hè hay sao, tôi chỉ muốn đưa con bé ra ngoài chơi!\” Ngô Khắc Phỉ tươi cười ôn hòa, giống như không cảm nhận được người đàn ông đang hỏi mình lúc này mặt lạnh đến mức có thể đóng băng hơi nước.
\”Đi chơi? Mỵ Mỵ vừa mới về nước sau một tháng đi chơi cùng chúng tôi, tôi nghĩ là con bé lúc này cần nhất là được nghỉ ngơi!\” Tất nhiên là có rất nhiều cách để \”chơi\”, ở nam Thái Bình Dương phong cảnh mê người cảnh sắc duyên dáng, bọn anh tất nhiên là không buông tha bất kỳ cơ hội nào để \”chơi\” cùng Mỵ Mỵ. Bây giờ chắc là Mỵ Mỵ mệt muốn chết rồi, làm sao có thể cùng người đàn ông khó ưa này ra ngoài chơi được nữa.
Sau khi ở chọn đi chọn lại trong tủ quần áo và cuối cùng cũng quyết định được mình nên mặc bộ nào thì trong lòng Mỵ Mỵ có chút kích động nhưng phải cố kìm nén bước đi không để người khác nhìn ra, đặc biệt là ba người đàn ông kia. Mỵ Mỵ bộ dáng \”em là tiểu thư khuê các\” đoan trang bước xuống tầng, nhìn qua thì không còn thấy Daniel đẹp trai đến mức khiến trái tim nhỏ bé của thiếu nữ đập loạn mà là người hôm qua chạy đến nhận người nhà với cô. Trong trí nhớ, người này rất thương cô, thế nhưng lúc này đối với anh trai không còn cảm tính gì nữa thì trong lòng Mỵ Mỵ có chút mất mát.
\”Ừm… anh trai… sao anh lại đến đây?\” Cố gắng đè nén mất mát nho nhỏ kia, không muốn bận tâm tại sao mình lại có tâm tình như vậy, tâm trạng hồi nãy có chút ngọt ngào giờ phút này có chút xấu hổ. Cô thật sự vẫn chưa nghĩ kỹ xem nên đối mặt với người anh trai này như thế nào mà!
Nhìn thấy Mỵ Mỵ vừa mới rồi còn cười đến động lòng người khi nhìn thấy mình thì vẻ mặt cứng lại, trái tim của Ngô Khắc Phỉ dường như bị vật gì đó nhéo một phát. Cho dù có là anh em ruột nhưng vẫn không thể bù đắp cho nhiều năm xa cách. Cô em gái nhỏ nhu thuận đáng yêu như búp bê từ bé cứ theo sau lưng mình biến thành bộ dáng tràn đầy khoảng cách với mình. Vì che dấu cho sự ít kỷ mẹ, anh đã làm một chuyện vô cùng sai a, là chính anh đã đẩy cô em gái nhỏ của mình vào lòng ba tên đàn ông kia!