Edit: Eirlys
Beta: Cá Muối
\”Vù… vù… vù…\”
Mỵ Mỵ cảm thấy hình như có cơn gió lạnh thổi qua bên tai mình, đang là mùa hè nhưng trời lạnh đến nỗi làm cô nổi hết da gà. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Trong năm người đàn ông thì có bốn người dùng ánh mắt \”quan sát\” với điệu bộ không giết chết được ngươi thì ta cũng không thiết sống! Còn một người nữa thì…
\”Em là Ngô Mỵ Mỵ phải không?\”
Cả người toát ra hơi thở thư sinh, tròng kính trong suốt cũng không che dấu được ánh mắt sắc bén của người đàn ông đứng trước mặt Mỵ Mỵ, vẻ mặt kích động, hai tay buông thõng nắm chặt.
\”Đúng vậy.\”
Ai đây nhỉ? Bốn người đàn ông kia nhìn như đang đắm chìm trong thế giới ảo tưởng chém chém giết giết làm cô quên luôn hai người xa lạ đang đứng trước cổng!
Nhưng không chờ Mỵ Mỵ nhớ xem người đàn ông này là ai, cô đã bị anh ôm chặt vào lòng.
\”Tiểu Nhụy, là anh trai đây!\”
Hai người kích động ôm lấy nhau ở bên kia làm phân tán sự chú ý, bốn người đàn ông không đối mắt như gà chọi nữa mà vội vàng vọt tới cạnh Mỵ Mỵ, kéo cô từ trong lồng ngực người đàn ông xa lạ kia ra!
\”Anh là ai?\”
Thịnh thực sự tức giận! Cái tên Daniel đã không biết từ đâu chui ra, giờ còn thêm một người nữa? Anh biết ngay mà, không thể để Mỵ Mỵ ra ngoài trêu chọc người khác nữa, lẽ ra nên ở trên giường làm cô mệt đến không dậy nổi mới đúng!
\”Anh trai…\”
Anh ta nói là anh cô, là anh trai trong hồi ức đó sao?
\”Anh trai?\”
\”Đúng vậy, là anh đây, tiểu Nhụy không nhớ anh sao?\”
Mặc dù bị mấy tên đàn ông này lôi lôi kéo kéo có chút thô lỗ nhưng anh cũng không để ý, dường như đem toàn bộ sự chú ý đặt trên người Mỵ Mỵ trong trí nhớ.
\”Ngô tổng, chúng ta vào nhà nói chuyện được chứ?\”
Phàm tách bọn họ ra, nhận ra người đàn ông trước mặt chính là người thừa kế chức Tổng giám đốc tập đoàn Thành thị, Ngô Khắc Phỉ. Nhìn người này cùng Mỵ Mỵ có chút giống nhau, Phàm thấy bọn họ cần phải giải quyết một vấn đề không nhỏ.
\”Còn anh, Daniel, nhà chúng tôi hôm nay có chút chuyện riêng cần xử lý, phiền anh vui lòng rời đi!\”
Nhìn tình cảnh trước mặt, lại nghe cuộc đối thoại của bọn họ, Daniel cũng biết bây giờ không phải lúc thích hợp để theo đuổi Mỵ Mỵ. Nhưng anh mà đã ghé qua thì ít nhất cũng nên lưu lại vài dấu vết chứ. Khi mọi người còn đang hoảng hốt, trong nháy mắt, anh kéo Mỵ Mỵ qua hôn lên cái miệng nhỏ mà anh nhung nhớ cả tháng trời. Sau đó Daniel lén nhét một chiếc điện thoại vào túi áo cô.
\”Nhớ nghĩ về tôi nhé!\”
Vừa dứt lời, chưa đợi Mỵ Mỵ cùng mấy người đàn ông còn lại phản ứng, anh liền nhảy lên chiếc Roadster thể thao mui trần phóng đi mất!