Edit: Eirlys
Beta: Cá Muối
\”A… em không chịu nổi nữa, tiểu huyệt sẽ hỏng mất, tha cho em đi, Phàm… a… lại ném em…\”
Không biết đã qua bao lâu, Mỵ Mỵ chỉ biết mình bị Phàm làm \”dũng mãnh\” đến nỗi chỉ biết kêu rên, lấn át cả tiếng sóng biển dào dạt ngoài đêm tối.
Phàm nỗ lực quá mức, kết quả đương nhiên là Mỵ Mỵ \”hài lòng\” cao trào mấy lần, xuân thủy tràn đầy cùng những đóa hoa bị hai người nghiền nát nhanh chóng nhuộm ướt ga giường trắng tinh.
\”Phàm, hôm nay chưa làm xong thì để mai hẵng tiếp tục có được không?\”
Sau khi Phàm bắn toàn bộ tinh dịch nóng bỏng vào trong hoa huyệt đã sớm tê liệt của cô, Mỵ Mỵ thấy anh lại bắt đầu rục rịch liền vội vàng đề xuất liệu cô có thể trả góp được không.
\”Không thể!\”
Mấy ngày nay anh đã nhịn đủ rồi, nhịn nữa anh sẽ sinh bệnh mất thôi.
\”Tại sao… Phàm, em hết sức rồi, em không thể tiếp tục được nữa!\”
Cảm giác được dục vọng chưa rời khỏi thân thể cô dường như lại chậm rãi lớn lên lần nữa, thầm cảm thán sao mấy người đàn ông này đều được trời cao ưu ái như vậy, cũng thầm cầu nguyện sao cho họ giống như những người đàn ông bình thường là được rồi.
\”Em không cần động, để anh di chuyển là được rồi!\”
Phàm vô cùng hài lòng nhìn tiểu đệ đệ của mình vừa mới mềm xuống không được bao lâu đã tiếp tục cứng lên, bắt đầu chậm rãi nghiền nát bên trong dòng suối nhỏ ẩm ướt của Mỵ Mỵ, cái tay thiếu đứng đắn cũng không rảnh rỗi mà lần mò tới bộ ngực cup C non mềm kia.
\”Nhưng mà không động đậy cũng mệt mà, cả người em giống như tan ra vậy, Phàm… em xin anh mà, ngày mai làm tiếp có được không vậy!\”
Không thể tiếp tục được nữa, cô lúc này vừa mệt vừa đói, ô ô ô, cô đáng thương quá mà! Vội vàng dùng hai chân kẹp chặt eo Phàm không để anh tiếp tục làm việc xấu, cô thấy lúc này chắc là có thể kéo được Phàm trở về từ trong dục vọng rồi đó!
\”Ồ? Không động đậy cũng mệt?\”
A, khá tuyệt đấy, Mỵ Mỵ kẹp hai chân chặt như vậy khiến mị thịt nơi đó cũng siết chặt lại, dồn ép càng khiến côn thịt vào sâu hơn, tầng tầng lớp lớp được bao bọc khiến anh thoải mái đến híp cả mắt lại, nghĩ thầm làm thế nào để Mỵ Mỵ mãi mãi kẹp anh chặt như vậy đây?
\”Đúng mà, mệt chết em rồi!\”
Nghĩ rằng giọng điệu của Phàm là đang lo lắng cho mình, Mỵ Mỵ vội ra sức gật đầu. Để chứng minh mình mệt nhọc mà cô còn hít sâu một hơi rồi thở hắt ra, cốt để Phàm hiểu được cô mệt đến nỗi hít thở không thông.
\”Nếu không động đậy cũng mệt thì di chuyển đi, như vậy sẽ không mệt đó!\”
Phàm đang nheo mắt tính kế lại thấy được hai luồng thịt vì cô hít thở mạnh mà run lên nhè nhẹ, ánh mắt anh càng trở nên thẫm tối liền nghĩ ra kế sách vẹn cả đôi đường này.