Không Chê Nhiều Lão Công (Siêu Hot, Siêu Sắc) – Chương 50: Hành trình tản bộ trong trường (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Không Chê Nhiều Lão Công (Siêu Hot, Siêu Sắc) - Chương 50: Hành trình tản bộ trong trường (H)

Edit: Min
Beta: Hazjk

\”Thích quá…\” Mỵ Mỵ tiếp tục uống hết ngụm canh cuối cùng, ợ một cái khá to sau đó vỗ vỗ cái bụng bằng phẳng của mình, ăn uống no đủ thật thỏa mãn!

\”No rồi?\” Rốt cuộc là bụng của Mỵ Mỵ có bị làm sao không? Một lượng lớn đồ ăn, Mỵ Mỵ tự mình ăn hơn nửa số thịt, vậy mà nói ăn bát lớn vẫn còn ít, dạ dày có còn bình thường không? Mỵ Mỵ của bọn họ không chỉ có tiểu huyệt không đáy mà dạ dày cũng không đáy nha! Nhưng hoàn hảo là ba người bọn hắn đều có năng lực kiếm tiền, nếu không thì đúng là lo lắng Mỵ Mỵ sẽ chịu đói!

\”Ừ!\” Không phải cô thích ăn một lượng lớn đồ ăn như vậy đâu, đặc biệt người đàn ông trước mắt này lại càng nghiêm khắc quản lý cô ăn loại đồ ăn này, lần cuối cùng ăn là lúc nào cô cũng không nhớ!

\”Ha ha, em ăn hơi nhiều nha!\”

\”…\” Anh lắc đầu, cho dù Mỵ Mỵ ăn hết thịt anh cũng không để ý, chỉ cần đừng ăn đến mức làm hư bảo bối của anh là được rồi! Nhưng mà, nhìn cái miệng nhỏ nhắn tham ăn của Mỵ Mỵ còn mút lấy dư vị trên ngón tay, cái lưỡi hồng diễm xẹt qua môi, liếm sạch phô mai còn dính trên khóe miệng. Hình ảnh mê người làm anh lúc tối qua chưa được thỏa mãn dục vọng, áo khoác trắng nhanh chóng dựng lên một lều trại.

Hoàn toàn không chú ý tới vẻ khác thường của Dịch, Mỵ Mỵ giờ đây đang lo lắng về một vấn đề trọng yếu. Núm vú của cô nói cho cô biết, nó cần ăn hết số thịt kia, nhưng dạ dày nói cho cô biết, không thể ăn nữa, nó sắp nổ tung rồi! Thật là khó quyết định. Cặp mày thanh tú của cô nhíu lại thành ngọn núi nhỏ, nội tâm của Mỵ Mỵ đang giao chiến quyết liệt!

\”Muốn ăn?\” Sao anh lại không biết ý nghĩ của Mỵ Mỵ chứ, từ nhỏ đến lớn bất kỳ một hành động nào Mỵ Mỵ anh đều hiểu. Xem vẻ mặt của vô cũng biết, chắc chắn là cái miệng nhỏ tham ăn muốn ăn hết nhưng dạ dày ăn no không đáp ứng được!

\”Ừ! Có biện pháp không?\” Dịch đã hỏi như vậy thì chắc là có cách tốt! Ai da, sao cô lại quên Dịch có thể cho cô thuốc tiêu hóa chứ, anh lợi hại vậy mà! \”Thuốc tiêu hoá?\”

\”…\” Anh lắc đầu. Thuốc không phải vạn năng! Giống như lúc anh điều chế thuốc dinh dưỡng cho Mỵ Mỵ, cho dù là có thể bảo trì thể lực và nhanh khôi phục tinh lực, nhưng nếu liên tục trải qua quá nhiều lần triều cường, sau đó cũng sẽ mê man. Anh đang nghĩ cách để chỉnh lại cái này. \”Tản bộ đi!\”

\”Hô…, mới vừa ăn no xong sao lại đi bộ vậy! Không cần có được không!\” Còn tưởng rằng có biện pháp gì đó mà không cần phải vận động mệt mỏi, kết quả vẫn là hai cái đùi của cô vẫn phải hoạt động! Ăn no xong cả người đều mềm nhũn, thực không muốn nhúc nhích nha!

\”Đi!\” Không nghe phân trần, anh liền kéo đồ lười Mỵ Mỵ này đi, bắt đầu \”hành trình tản bộ trong trường\” của bọn họ.

\”Dịch, nơi này chúng ta chưa từng tới a! Sao lại im lặng như vậy chứ?\” Khi Dịch dẫn cô đi vào một rừng cây nhỏ hoàn toàn yên tĩnh, Mỵ Mỵ ngạc nhiên phát hiện, nơi này không chỉ mát mẻ, hơn nữa còn khác với vườn trong trường đông người qua lại, nơi này lại có thể im lặng đến thần kỳ như vậy. Thật là một nơi tốt, không cần điều hòa vẫn có thể thoải mái ngủ trưa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.