YOU ARE READING
Văn án :
Một bên là thập ban võ nghệ, từ nấu ăn giặt giũ đến may vá sữa chữa thứ thứ đều tinh thông, thú vui tao nhã của cuộc đời là lấy việc bắt nạt seme. Còn bên kia thành tích ưu tú nhưng đầu óc kỳ quái với những tư tưởng dị thường, chuyên mần ra…
#3s
#bựa
#damei
#danmei
#huong
#hvan
#hài
#hàihước
#hệ
#ngọt
#sung
#sắc
#đammỹ
Vệ Quốc tay cầm giẻ lau đi vào khu trong của toilet nam.
Một tuần lễ đã trôi qua kể từ vụ scandal đó. Trong một tuần lễ này, Vệ Quốc đã hoàn toàn cảm nhận được cái gọi là \”người không bà tám phí hoài tuổi xuân\”. Cơ hồ đi đâu anh cũng có thể nghe được mọi người nghị luận về người nam nhân áo xanh thẫm đầu đội nón xanh thẫm miệng mang khẩu trang xanh thẫm có mối quan hệ \”đặc biệt\” với Đơn Nhất. Đương nhiên,vì tìm mãi khắp trường không có kết quả nên độ \’hot\’ của vụ này dần dần nguội đi.
Vệ Quốc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Mỗi lần nghĩ đến Đơn Nhất là anh lại tức run người. Mấy ngày trước Đơn Nhất xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng lõa lồ và hình mặt người kì quái vẽ trên người, mở miệng đóng miệng nói muốn xin lỗi, nhưng rồi lại chưng ra cái vẻ mặt ngang tàng, thậm chí đến cuối cùng một câu \”xin lỗi\” cũng chưa nhả ra. Đó mà là xin lỗi đó hả? Rõ rành rành là muốn một lần nữa lên báo lá cải giành ống kính thì đúng hơn.
~~~***~~~
Đơn Nhất gần đây rất buồn bực.
Bắt biến thái không thành, ngược lại còn bị lên báo. Xin lỗi tạ tội với người ta không thành, kết quả còn bị hiểu lầm là cậu muốn lần nữa lên báo; tức giận trở về kí túc xá nhìn thứ gì cũng thấy chướng mắt, trong lúc tức khí chộp lấy chiếc laptop hiệu Dell của mình ném ra ngoài cửa sổ… Hai hôm sau lúc cần dùng đến máy mới sực nhớ ra việc đó, kết quả đi tìm lại hẳn nhiên là không thấy rồi. Ngay đến bài tập mà giáo sư Lịch sử nghệ thuật giao cho cũng là mượn máy của người khác gõ.
Buồn bực không phải là phong cách trước nay của Đơn Nhất!
Phấn chấn tinh thần nào!!
Sau khi Đơn Nhất điều chỉnh lại tâm trạng của mình, tự nhủ \”Fighting! Fighting!\”, quả nhiên đã dễ chịu hơn nhiều rồi.
Ngang qua toilet nam, bước chân của Đơn Nhất chợt khựng lại, anh quyết định quẹo vào.
Đơn Nhất đi vào khu giữa của toilet nam chuẩn bị \”thả nước\”, thì thấy giáo sư của môn sử nghệ thuật đang đứng trước bồn tiểu tiện kéo khóa quần chuẩn bị.
_ Giáo sư? Đúng lúc vậy!!
_ Đơn Nhất? Cậu cũng đến đây \”thả nước\” à? – Vị giáo sư già cười nói.
_ Uhm! – Đơn Nhất gật đầu đứng cạnh giáo sư, bắt đầu kéo khóa quần, sau đó dẫn \”người anh em\” của mình ra, vận vận khí, nước từ từ tuôn ra.
Vị giáo sư già liếc nhìn \”người anh em\” trong tay Đơn Nhất, rồi lại nhìn \”người bạn già\” trong tay mình, trong lòng khe khẽ thở dài, đúng là thời gian không chờ đợi ai ~~~ Nghĩ vậy, ông cũng từ từ vận khí, nước từ từ tuôn ra.
Tiếng nước rào rào.
Đúng là âm hồn không tan mà!
Vệ Quốc đương lúc lau sàn nhà thì nghe tiếng Đơn Nhất bước vào khu giữa, may mà anh ở khu trong, không lại đụng phải nữa rồi! Đúng thật là, bây giờ người mà anh không muốn gặp nhất chính là Đơn Nhất.
_ Giáo sư, thầy đã nhận được bài làm của em chưa? – Bên đó vang lên tiếng của Đơn Nhất.
_ Không có, trong lớp chỉ còn mỗi mình em là chưa nộp đấy. Vị giáo sư già nói.
Trong lòng Vệ Quốc thầm nghĩ: vậy thì cứ tặng trứng ngỗng cho cậu ấy đi.
_ Không thể nào, hôm qua em đã gởi qua bên thầy rồi mà!
_ Em gởi vào hộp thư nào của thầy?
_ Thì là cái mà hôm bữa thầy viết trên bảng đó thôi!
_ Ồ, sina đấy hả?
_ Không phải, cái khác kia!
_ Yahoo hả?
_ Cũng không phải!
_ Hotmail?
_ Không phải mà không phải mà!
_ Rốt cuộc là cái nào?
_ Ai da, thì là cái baidu mà thầy viết trên bảng hôm bữa đó!!!
_ Baidu?… Đơn Nhất, có phải em gởi bài làm cho thầy bằng tin nhắn trong diễn đàn baidu?
_ Đúng vậy? Vì tin nhắn trong diễn đàn baidu có hạn chế số chữ, nên em còn gởi một lượt 8 cái tin nhắn đấy!
_ = =
Lúc này, tiếng nước ngừng bặt, vang lên âm thanh của tiếng kéo phẹt mơ tuya.
~~***~~