Vân Khanh ngoan ngoãn ăn vạ trong lòng Hoắc Vân Thâm, cho rằng anh nói về nhà là về căn gác mái nhỏ, không ngờ xe lướt qua mặt đất đầy mảnh vụn pháo trúc, đi về một phương hướng xa lạ.
Những ngày không thể gặp Khanh Khanh, Hoắc Vân Thâm liều mạng làm việc, tích cóp tiền thuê một căn nhà mới, vẫn gần trung học Ninh Hoa, tuy diện tích không lớn, chỉ có bốn năm chục mét vuông, nhưng so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều.
Trong nhà được trang trí theo phong cách Khanh Khanh thích, còn có một chiếc giường nhỏ đặc biệt dành cho cô, phủ khăn trải giường màu xanh lam, gối đầu cũng mềm hơn nhiều gối của anh.
Vân Khanh vừa kinh ngạc vừa thẹn thùng bay nhào tới, sờ chăn bông mềm mại, trong mắt có hơi nước hỏi: \”Anh chuẩn bị cái này làm gì?\”
Có phải là muốn làm chuyện tệ hơn không.
Thân mật tột cùng giữa nam và nữ, mặc dù không mở miệng cũng không dám đề cập đến, nhưng cô đều biết đều hiểu, nói đến cùng, trong lòng vẫn hơi sợ hãi, nhưng nếu Vân Thâm ca ca rất muốn, cô có thể… cố gắng vượt qua.
Hoắc Vân Thâm ngồi xổm xuống, ngửa đầu xoa bóp khuôn mặt đỏ bừng của cô, cười có chút vô lại: \”Cô gái nhỏ đang suy nghĩ gì vậy, anh mua giường cho em, là để buổi trưa em không về nhà mà đến đây nghỉ ngơi.\”
Anh cong môi, nghiêm túc nói: \”Nếu anh thật sự định làm gì, thì sẽ không mua, mà trực tiếp lừa gạt em tới, ép buộc em cùng giường với anh.\”
Vân Khanh lại bị nói trúng tâm sự, gương mặt nóng bỏng dùng sức đẩy anh.
Hoắc Vân Thâm ôm cô đến bên sô pha nhỏ cạnh cửa sổ, cùng ngồi xem pháo hoa rầm rầm rung động bên ngoài.
Đủ các loại màu sắc tươi sáng chiếu lên sườn mặt Vân Khanh đến không chân thật, anh si mê nhìn chằm chằm, nói bên tai cô: \”Khanh Khanh nhà mình còn chưa thành niên, quá nhỏ, anh không bỏ được.\” Đọc đầy đủ truyện tại flantyblog.wordpress.com
\”Chờ em lớn lên, có thể xác định tâm ý thực sự…\” Anh hạ thấp giọng, sâu trong đôi mắt có chút đau đớn, \”lúc ấy anh mới có thể.\”
Ngoài miệng Hoắc Vân Thâm bình tĩnh nói là vậy, đáy lòng lại âm thầm co rút.
Khanh Khanh đã lớp 11, qua một năm nữa sẽ thi đại học, thành tích cô tốt như vậy, vào bất kỳ trường danh tiếng nào cũng không thành vấn đề, không nhất định phải ở lại Hải Thành. Nam sinh cùng chí hướng với cô ở đại học sẽ càng ngày càng nhiều, cô nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, liệu có còn sẵn sàng bị trói buộc ở bên cạnh anh không.
Nhưng anh…
Cả đời này đã hòa hợp vào cô, chết cũng không thể phân cách.
Nếu thật sự có một ngày cô hối hận…
Vân Khanh thấy anh thất thần, đáy mắt có chút hoảng hốt lóe qua, cô khó hiểu mà nắm chặt ngón tay anh nói: \”Chúng ta còn chưa ăn sủi cảo, sắp lạnh rồi.\”
Lông mi Hoắc Vân Thâm run rẩy, khàn giọng cười: \”Được, hôm nay ăn tết, không thể để Khanh Khanh ăn những thứ mấy người đó để dư lại, bây giờ anh sẽ đi làm cái mới.\”