Khanh Khanh Của Tôi – Chương 71: Muốn theo anh về nhà – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 71: Muốn theo anh về nhà

Ngôn Khanh nặng nề ngã vào đệm hơi khổng lồ, bóng người hỗn loạn gào thét về phía cô, vây kín không kẽ hở, trên tầng liên tục vang lên tiếng nổ mạnh, có rất nhiều âm thanh hô hoán, vô số bàn tay chạm vào người cô.

Cái gì cô cũng không nghe rõ, cũng không phân biệt được ai với ai.

Trong lỗ tai là tiếng người đàn ông hoặc cười hoặc khàn khàn gọi \”Khanh Khanh\”, từng tiếng làm chấn động lục phủ ngũ tạng cô, đôi mắt sưng đỏ cố chấp mở to, nhưng không còn nhìn thấy anh nữa, bên trong chỉ phản chiếu màu đỏ nóng rực thiếu cháy bầu trời đêm, cùng với khói bụi mù mịt quay cuồng qua cửa sổ.

Đầu óc Ngôn Khanh như bị đao rìu đục mở, tiếp nhận tất cả ký ức đã mất đi.

Cô là Vân Khanh, là Ngôn Khanh, là một linh hồn trống rỗng sẽ lại yêu anh vào mỗi buổi sớm mai. Tất cả quá khứ dữ dội ùa về, anh của thời thiếu niên, anh mình đầy thương tích, vẻ mặt mê luyến đến tận xương, toàn bộ vỡ đê, dũng mãnh va chạm vào thần kinh đã suy sụp của cô.

Thế nhưng không còn nữa.

Cô móc cả trái tim một lòng yêu thương và trân trọng người này, vĩnh viễn sẽ không còn.

Tại sao cô vẫn sống.

Có người muốn đỡ cô lên, lôi kéo cánh tay cô.

Ngôn Khanh cực lực kháng cự, cuồng loạn né tránh.

Không đi.

Nơi này cách anh gần nhất, chết cùng một chỗ, mới có thể về cùng một chỗ.

Nhưng cơn đau đầu càng ngày càng kịch liệt đánh sập ý chí cô, cô không còn sức khống chế bản thân, mi mắt nặng nề hạ xuống. Xuyên qua khe hở lông mi, trong những giây phút tỉnh táo cuối cùng, cô vẫn nhìn chằm chằm ngọn lửa phía trên, nước mắt bất lực trào ra, thân thể cuộn thành một khối cứng nhắc.

Hoắc Vân Thâm, anh có thể, chờ em một chút không.

. . .

Khi Ngôn Khanh mở mắt ra một lần nữa, tầm nhìn mơ hồ hồi lâu mới dần dần rõ ràng.

Cô bị đưa đến nơi khác, nằm trên giường bệnh, mu bàn tay ghim kim tiêm, chất lỏng trong ống truyền dịch chảy vào thân thể cô từng giọt từng giọt, lạnh đến phát run.

Trong phòng bệnh có mùi nước sát trùng hoà với hương hoa nhàn nhạt, rất vắng vẻ, cũng rất yên tĩnh, chỉ có một người ngồi trên ghế ngồi bên mép giường, đang khẩn trương nhìn cô chăm chú, thấy cô mở mắt ra, biểu cảm kích động như muốn khóc tới nơi.

\”Phu nhân tỉnh rồi, đau đầu không? Còn có ký ức nào không rõ không? Chỗ nào không thoải mái cứ nói với tôi, trong lúc cô hôn mê, tôi đã kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ cho cô rồi, kết quả đã hoàn toàn bình thường, tôi thật sự…\”

Ngôn Khanh không nói gì, trực tiếp rút kim tiêm truyền dịch.

Bác sĩ Hà bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, vội vàng ngăn cản, lúc sắp chạm tới cô, chẳng hiểu sao lại nghĩ tới lần muốn bắt tay với phu nhân trước kia, ánh mắt đó của Hoắc tổng có thể nghiền anh ta thành tro, theo bản năng anh ta dùng chăn lót trước, rồi mới đè cô lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.