Khanh Khanh Của Tôi – Chương 54: Dụ dỗ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 22 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 54: Dụ dỗ

Buổi phát sóng trực tiếp này kéo dài hai giờ, trải qua phòng chứa quần áo sâu không lường được, phòng làm việc cái gì cần có cũng có, tiếng hát tiếng đàn của thiếu phu nhân nhà giàu, cộng thêm một đoạn phổ nhạc ngẫu hứng trong quá trình quay, sau đó là màn tái hiện ca khúc gốc, so với bài hát trên mạng còn giàu cảm xúc hơn.

Cao trào thay nhau nổi lên, nhưng cao điểm của cả buổi chiều lại là khúc cuối…

Kết thúc với khoảnh khắc gọi người nhiệt huyết sôi trào.

Hoắc Vân Thâm ngang ngược lạnh lùng, vui buồn khó dò trong truyền thuyết, nâng tay về phía máy quay, làn da trắng lạnh tiến lại gần, che khuất ống kính, chắn cái nhìn chằm chằm như muốn chui ra ngoài của mấy chục vạn người xem trực tuyến.

Dáng người làm người ta thèm nhỏ dãi của người đàn ông, khuôn mặt xinh đẹp của cô gái bên cửa sổ, một mực không cho nhìn.

Sau bóng tối, là mệnh lệnh không thể nghi ngờ của Hoắc Vân Thâm: \”Dừng lại, phu nhân nên nghỉ ngơi.\”

Nhưng trong hai ba giây ngắn ngủi trước khi chương trình phát sóng trực tiếp khép lại, lại thu được tiếng dỗ dành cực nhẹ mà tương phản của anh: \”Khanh Khanh nghe lời, ăn cơm trước -\”

Toàn bộ cư dân mạng lặng im, sau đó nổi lên cơn sóng còn to hơn trước.

Song Hoắc Vân Thâm ném điện thoại ra xa, miễn cho Ngôn Khanh nhọc lòng những chuyện lộn xộn trên mạng, anh bưng nước chanh lên, đút ống hút vào miệng cô, tự nhiên xoa ấn Thái Dương cho cô.

\”Đầu còn choáng không?\”

Ngôn Khanh vẫn luôn hát, chưa từng nghỉ mồm chút nào, thật sự quá khát, cô ôm cái ly lên uống hùng hục hơn một nửa, sau đó thoải mái ngửa đầu, nheo lại mắt trả lời: \”Khá hơn nhiều, ngủ tiếp một giấc chắc chắn là hoàn toàn không có việc gì.\”

Cô hưởng thụ viên đạn bọc đường một lát, mới lôi lại sự cố phát sóng trực tiếp vừa rồi ra, lườm đầu sỏ gây tội: \”Anh cố ý gọi thân mật như vậy!\”

Hoắc Vân Thâm nhướng mày: \”Thế đã thân mật? Xem ra bình thường anh gọi không đủ.\”

Anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, hạ giọng xuống, khẽ khàng trêu chọc: \”Khanh Bảo, bé cưng, mèo con Khanh Khanh, có đói bụng không?\”

Máu khắp người Ngôn Khanh chảy ngược, vọt thẳng lên đỉnh đầu, ngọt đến tận trời cao, lại thẹn thùng muốn đâm đầu vào đàn dương cầm.

Lâm Uyển dẫn theo hai thân tín đứng ở cửa còn chưa kịp đi!

Lâm Uyển mơ hồ nghe thấy, mặt già đỏ lên, vội vàng cho người lui lại, nhiệt độ lần phát sóng trực tiếp này nổ mạnh, cô ấy còn rất nhiều công việc phải xử lý.

Cô ấy vốn coi Ngôn Khanh là một \”bình hoa\” khó giải quyết, ngại quyền uy của Hoắc tổng nên mới tiếp nhận, không ngờ lại nhặt được bảo bối ngoài ý muốn.

sắc có tài có đề tài, vả lại nhìn thái độ Hoắc tổng, không phải đơn giản chỉ là thế thân.

Lâm Uyển nhạy bén ý thức được, nghề nghiệp chói lội của cô ấy chẳng những sẽ không bị hủy hoại bởi Ngôn Khanh, mà còn có thể đạt thêm thành tựu nhờ cô.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.