Khanh Khanh Của Tôi – Chương 53: Lòng tham không đáy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 53: Lòng tham không đáy

Cầu trượt lơ lửng trên không, đệm mềm và dày, giống một chiếc giường nhỏ bị treo lên.

Nhưng so với giường, lại nhiều thêm bốn phương tám hướng vây chắn, thêm cả những bí mật khó có thể nói ra.

Tại nơi tượng trưng cho sự ngây thơ của trẻ con, làm chuyện kiều diễm.

Mới đầu Ngôn Khanh còn có chút lo lắng, nghĩ liệu cầu trượt có thể bị sụp hay không, sau rồi cũng chẳng rảnh để mà lo nữa, cô hoàn toàn đắm chìm, cuối cùng chút ý thức còn lại vẫn đang mạnh mẽ đưa ra kết luận.

Sụp thì sụp thôi…

Cô sẽ bảo vệ Thâm Thâm, cùng lắm thì ngã xuống rồi lại tiếp tục.

Hôm qua vì luyện hát mà Ngôn Khanh gần như cả đêm không ngủ, cô dậy từ trước khi trời còn tờ mờ sáng, sau khi làm việc với cường độ cao, mệt mỏi cứ ùn ùn kéo đến, cô lười biếng nằm trên đệm mềm, gối lên cánh tay Hoắc Vân Thâm mĩ mãn chìm vào giấc ngủ.

Trong mộng là dáng vẻ Hoắc Vân Thâm khi còn thiếu niên.

Anh cao gầy mảnh khảnh, sống lưng thẳng tắp, trên người luôn mang theo vết thương, mặt mày lạnh nhạt, đối với người khác tính công kích rất mạnh, chỉ khi đối mặt với cô, mới rút đi sự lạnh lùng, nhếch khoé miệng nở nụ cười ngọt ngào.

Người khác đều coi anh là phần tử nguy hiểm, như thể dính vào thì dẫn lửa thiêu thân, nhưng cô biết, anh rất tốt.

Trái tim và đôi mắt của anh đã được lấp đầy bởi cô, cố chấp mà mãnh liệt.

Ngôn Khanh ngơ ngơ ngác ngác, không rõ cái nào là nhớ lại, cái nào là tưởng tượng, chỉ biết khuôn mặt ngây ngô và sắc bén của anh dần trở nên rõ ràng, nhưng khi cô duỗi tay chạm vào, lại thành hoa trong gương, trăng trong nước, lập tức vỡ vụn.

Những mảnh nhỏ đó đan vào nhau thành một tấm lưới thép gai, cuốn theo những ký ức hỗn độn của cô.

Bọn họ trở về sớm, Ngôn Khanh ngủ cả buổi chiều, tỉnh lại thì trời đã tối, nhưng cũng mới đến thời gian ăn tối mà thôi.

Ngôn Khanh cọ cọ ngực Hoắc Vân Thâm, thấy anh cũng mở mắt ra cùng lúc với cô, cô cười nói đầy mong đợi: \”Thâm Thâm, em lại mơ thấy anh. Có phải tình cảm với anh càng sâu, càng có khả năng nhớ ra không?\”

Hoắc Vân Thâm không ôm hy vọng.

Ký ức của cô, sẽ không chậm rãi tìm tới, mà cần có một điểm kích hoạt để cùng nhau trở về.

Dần dần anh không còn yêu cầu xa vời.

Như bây giờ anh đã hạnh phúc không biết làm sao, chỉ cần Khanh Khanh ở bên cạnh, nguyện ý yêu anh, những thứ khác không quan trọng.

Nếu Hoắc Lâm Xuyên thật sự cố ý lưu lại tai hoạ ngầm, thì chìa khoá lấy lại ký ức, rất có thể là tính mạng của anh, để trả thù, làm Khanh Khanh thống khổ. Thay vì điều này, anh tình nguyện cả đời Khanh Khanh không nhớ ra.

Qua nhiều năm tháng như vậy, một mình anh nhớ kỹ phần của cả hai là được.

Hoắc Vân Thâm vuốt ve tóc mai cô, khàn khàn hỏi: \”Mơ thấy anh đang làm gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.