Khanh Khanh Của Tôi – Chương 51: Nguyện vọng biến thái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 17 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 51: Nguyện vọng biến thái

Dưới ánh trăng trên đỉnh núi, Hoắc Vân Thâm quay đầu lại, đôi đồng tử đen láy nặng nề nhìn vào đôi mắt chứa đầy ánh sáng của Ngôn Khanh.

Nhu cầu tình cảm của anh khác với những người bình thường, từ trước đến nay anh đều biết.

Có lẽ là do không gian, nên một khi có được liền thèm muốn không thể kiểm soát, nhận được chút dịu dàng, sự đối xử tử tế từ cô thì càng muốn thứ tình cảm mãnh liệt hơn, bá chiếm mỗi tấc thể xác và tinh thần cô.

Ngày trước khi Khanh Khanh là thiếu nữ, anh còn không bằng cả bây giờ, không học được cách thu liễm, luôn dữ dằn quấn lấy cô rồi đưa ra yêu cầu.

\”Không cho phép cười với lớp trưởng lớp em!\”

\”Cậu ta thích em em không nhìn ra sao? Về sau không cho cậu ta mượn bài tập của em!\”

\”Ai mua nước cho em, không được uống, anh mua cho em loại tốt hơn.\”

Anh không khống chế được bản thân, thấy cô hoà nhập vào hoàn cảnh mới, tiếp xúc với những con người mới sẽ càng bất an, như thể bất cứ lúc nào chỉ cần cô gặp được lựa chọn hấp dẫn hơn, sẽ từ bỏ anh.

Rất phiền, rất dễ làm gánh nặng cho cô, anh đều hiểu.

Nhưng không sửa được.

Khanh Khanh cũng không tức giận, lần nào cô cũng cong mắt bao dung, giơ tay sờ lên tóc anh, dịu dàng nói: \”Vân Thâm, đừng lo, em thích anh.\”

Chỉ một câu của cô, trái tim anh liền tan chảy, mọi góc cạnh dựng lên đều bị cô đánh bóng.

Cho đến hôm nay, anh và Khanh Khanh đã kết hôn, nhưng tật xấu tâm lý của anh vẫn không tốt. Bởi vì cô không nhớ ngày kỷ niệm, không nghe anh nói nên anh liền âm thầm giận dỗi, lại không chịu nói thẳng ra. Nhưng anh vẫn lo lắng về cô, cô tích cực tham gia vào công việc mới như vậy, sẽ quen biết rất nhiều người trong vòng, chẳng may có ai tốt đẹp hẫp dẫn sự chú ý của cô…

Chua xót dâng lên, anh lại đuổi theo, ở bên ngoài đề phòng rình rập, kiềm chế bản thân không được can thiệp.

Khanh Khanh không ghét bỏ anh, ngược lại cô vẫn dung túng anh như trước đây, ngoan ngoãn ôm anh nói lời yêu.

Anh chậm rãi học cách tiến bộ, cô cho anh phần thưởng cao nhất.

Trái tim nhăn nhúm của Hoắc Vân Thâm cứ như vậy được bàn tay của người mình yêu xoa dịu, khuấy động điên cuồng. Anh nâng cái cằm trắng nõn của cô lên, buông tay rồi nắm chặt, kìm nén dục vọng biến thái: \”Gạt anh đến đây.\”

\”Đúng vậy, Hoắc tiên sinh tùy tiện đã bị lừa,\” Ngôn Khanh chớp chớp mắt, \”cho nên rốt cuộc hôm nay là ngày gì?\”

Giọng Hoắc Vân Thâm có chút buồn buồn: \”… Ngày kỷ niệm yêu nhau.\”

Mái tóc dài của Ngôn Khanh xoã trên cánh tay anh, cô cười tủm tỉm nói: \”Em có linh cảm. Không phải đã coi mình thành món quà rồi đưa tới tặng anh hay sao, mời kiểm tra và tiếp nhận.\”

Vòng eo tinh tế của cô ở trong lòng anh, cùng anh mềm mại cọ xát, hơi nóng bốc lên khiến người ta miệng đắng lưỡi khô.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.