Khanh Khanh Của Tôi – Chương 36: Người đàn ông của tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 36: Người đàn ông của tôi

Ngôn Khanh liếc nhìn di dộng của Hoắc tổng, đầu tiên là khiếp sợ với tài khoản chuyên theo đuổi ngôi sao của anh, sau khi thấy rõ nội dung thì nghẹn cười đến thiếu cả oxy.

Mới bài Weibo đầu tiên đã có giọng điệu khiêu khích như vậy, xứng đáng bị cả tập thể dỗi.

Cô lén nhìn sắc mặt Hoắc Vân Thâm, thấy môi anh kéo căng, gân xanh trên trán nổi lên, thật sự là tức quá rồi, lại cảm thấy anh đáng thương vô cùng.

… Không có ý gì, chỉ là cô không muốn anh khó chịu.

Ngôn Khanh nâng lên tay, sờ đầu anh: \”Thâm Thâm, đừng so đo, những người khác đều gọi bậy thôi, chỉ có anh gọi là thật.\”

Hoắc Vân Thâm nghiêng nhìn cô, hỏi: \”Em đang dỗ anh à?\”

Đôi mắt Ngôn Khanh sáng trong: \”Đúng vậy, cho nên đừng không vui.\”

Lông mày nhíu chặt của Hoắc Vân Thâm giãn ra một chút, nhìn cô, thấp giọng nói: \”Em gọi lại anh một tiếng chồng, thế mới chứng minh được anh gọi là thật.\”

Mặt Ngôn Khanh đỏ ửng, một lần nữa cảm khái cô thật sự không đấu được Hoắc tổng.

Chỉ cần dăm ba câu là anh đã khiến cô cho ra càng nhiều.

\”Không gọi,\” Cô phản nghịch, nhắm mắt giả chết khi máy bay cất cánh, \”em muốn ngủ.\”

Đợi một hồi cũng không nghe thấy Hoắc tổng phản ứng lại, Ngôn Khanh không khỏi bồn chồn, lại không nhịn được mà hé mắt liếc trộm, kết quả nhìn thấy người đàn ông hơi cúi đầu, lông mi đen nhánh rũ xuống rất thấp, môi mím thành một đường thẳng, tủi thân mà không dám để lộ ra ngoài, hết sức chọc tâm.

Ngôn Khanh yên lặng thở dài, cô lại thua rồi.

Đối với anh… cô gần như đã mất đi sức chống cự lúc ban đầu.

Khi nhìn thấy anh ở sân bay, là ngạc nhiên vui mừng, bị thay đổi vé máy bay rồi đồng hành cùng anh, cũng là sung sướng nhiều hơn, thấy anh hơi hụt hẫng một chút là sẽ muốn an ủi.

Sự kháng cự đang không ngừng bị bào mòn, và được thay thế bằng thứ cô không dám đối mặt.

Ngôn Khanh kiềm chế suy nghĩ, cưỡng ép bản thân không nghĩ nữa, theo bản năng, cô ôm lấy khuỷu tay anh, nghiêng người đặt đầu lên vai anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: \”… Chồng, hành trình hơn ba giờ đó, anh cũng ngủ đi.\”

Tim cô đập nhanh hơn, không có can đảm nhìn biểu cảm của anh, cảm giác nhiệt độ của anh tới gần, có một tấm chăn đắp lên người cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: \”Khanh Bảo thật ngoan.\”

. . .

Ngôn Khanh quả thực rất ngoan, dựa vào Hoắc Vân Thâm ngủ một lèo cho đến khi máy bay hạ cánh. Lúc ngẩng đầu cổ như muốn đứt lìa, cô cẩn thận phát hiện, Hoắc tổng dường như không hề nhúc nhích, vẫn luôn duy trì tư thế đó, không muốn cô bị đánh thức.

Dẫn tới những lời vốn dĩ muốn khuyên anh, cũng nuốt hết trở lại.

\”Trong sự kiện này chắc chắn em rất bận, xung quanh lại nhiều người, rất khó gặp được anh.\” Ngôn Khanh hy vọng anh chủ động thay đổi suy nghĩ của mình, \”Anh ở đây với em, kỳ thật cũng không có ý nghĩa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.