Khanh Khanh Của Tôi – Chương 30: Ngủ trên sàn nhà hay trên giường em? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 30: Ngủ trên sàn nhà hay trên giường em?

Người đàn ông nằm nghiêng đối mặt với Ngôn Khanh, đôi con ngươi buồn bã nay lại sáng ngời, nổi lên một tầng hơi nước, trượt xuống sống mũi, một chút âm thanh cũng không có.

Ngôn Khanh ngẩn ngơ nhìn, bất tri bất giác cũng khóc theo.

Cô sững sờ sờ khuôn mặt ướt đẫm của mình, không hiểu ra làm sao, Hoắc tổng rơi lệ đã rất bất thường rồi, còn cô… sao thế này, bị tâm trạng của anh ảnh hưởng hả?

Nhưng cơn đau nhói ở lồng ngực vô cùng chân thật, nói rõ cho cô biết rằng, cô đau lòng vì anh.

Ngôn Khanh lắc cái đầu vẫn còn đang choáng váng, luôn cảm thấy sau khi say rượu, cô dường như đã chết một lần, bây giờ ngồi xổm trước mặt Hoắc Vân Thâm, như thể đã qua mấy đời.

Cô kéo ống tay áo dài, cúi người lau nước mắt cho Hoắc Vân Thâm, nhíu mày hỏi: \”Tập đoàn xảy ra chuyện gì à? Hay anh gặp ác mộng? Thâm Thâm, anh -\”

Hoắc Vân Thâm đột nhiên nắm lấy tay cô: \”Em gọi anh lại một tiếng.\”

Giọng anh thô ráp chói tai, Ngôn Khanh nghe mà kinh hãi, ngoan ngoãn gọi anh: \”… Thâm Thâm, Hoắc Vân Thâm.\”

Cô khó hiểu: \”Em mới say một đêm thôi mà, anh khác thường thế, không biết em à?\”

Khớp hàm Hoắc Vân Thâm hơi run run, không nói gì kéo cô lên giường nhỏ, thu tay lại, hơi thở hỗn loạn, hung hăng ôm chặt lấy cô, khàn khàn nói: \”Biết, là anh sợ em không biết anh.\”

Đáng lẽ Ngôn Khanh phải đẩy anh ra, nhưng người đàn ông nửa đè ở phía trên đang run rẩy.

Hai tay cô còn nhanh hơn cả ý thức, ôm lấy lưng anh, ngoan ngoãn dựa vào bả vai anh, nhỏ giọng nói: \”Anh lấy đâu ra suy nghĩ kỳ lạ này thế, giấy kết hôn em cũng lấy với anh rồi, ba năm mới qua có một chút, muốn quên cũng không nhanh thế được.\”

Hoắc Vân Thâm nằm úp xấp bất động bên cổ cô một hồi lâu, mới thấp giọng cười: \”… Là anh gặp ác mộng, mơ thấy sau khi em tỉnh lại thì quên mất anh, nói không quen anh, lại trói khăn trải giường muốn trốn đi từ cửa sổ, anh sợ.\”

Mặt Ngôn Khanh nóng lên, nghiêm túc nghi ngờ Hoắc tổng đang cười nhạo cô, cô đập anh một cái: \”Hoắc tiên sinh, không phải anh khóc vì chuyện này đấy chứ? Quá ngốc.\”

\”Ngốc thật.\” Giọng mũi anh rất nặng, giống như nghẹn ngào giống như thở dài, \”Vợ thông cảm cho anh, để anh ôm một cái.\”

Ngôn Khanh mím môi, mặt khẽ dụi vào quần áo anh, trong lòng vừa đau vừa chua xót.

Cô đoán được Hoắc tổng không thể nào khóc vì công việc.

Vốn tưởng anh mơ thấy Vân Khanh, không ngờ… vậy mà lại vì cô.

Ngôn Khanh vô thức thả lỏng thân thể, để anh ôm tận hứng. Vừa lơ đãng xoay đầu liền thấy cánh cửa phòng đối diện mở ra, vài cái đầu nhấp nhô ló ra khỏi khe cửa nhìn lén, thiếu chút nữa hù chết cô.

Cô hoảng sợ co người lại, đẩy mạnh Hoắc Vân Thâm: \”Sao trong nhà còn có người khác!\”

Hoắc Vân Thâm cứng đờ người, chậm rãi nâng mắt lên, u ám nhìn chằm chằm về phía đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.