Khanh Khanh Của Tôi – Chương 23: Chồng muốn bồi thường – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 7 tháng trước

Khanh Khanh Của Tôi - Chương 23: Chồng muốn bồi thường

Giờ đánh thức tập trung của ký túc xá là 7 giờ mỗi sáng, nhưng thông thường Ngôn Khanh sẽ tự đặt báo thức lúc 5 rưỡi. Cô dạy sớm để tập nhảy, cố gắng bù đắp cho điểm yếu của mình.

Hôm nay đồng hồ báo thức lại không có tiếng chuông, chỉ nặng nề rung rung vài cái.

Ngôn Khanh tỉnh lại, mơ màng chất vấn điện thoại: \”Sao hôm nay mày không kêu…\”

Điện thoại cười nhạt trả lời, giọng nói mang theo chút khàn khàn mệt mỏi: \”Bởi vì em vẫn còn đang gọi điện thoại với anh.\”

Ngôn Khanh sửng sốt một hồi, sau đó nhao nhao lên như bị dẫm phải đuôi, nhìn kỹ màn hình, thời gian trò chuyện hơn sáu tiếng đồng hồ, cả đêm không cúp máy.

\”… Anh lại không ngủ?!\”

Hoắc Vân Thâm \”Ừ\” một tiếng rất thấp: \”Tiếng em vẫn luôn ở đó, anh không nỡ ngủ.\”

Ngôn Khanh giảng đạo lý: \”Vậy anh cúp máy thì chẳng phải sẽ không còn tiếng nữa à?\”

Anh đáp trôi chảy: \”Không có tiếng của em, anh càng không ngủ được.\”

Ngôn Khanh bị thứ lý luận vô lại của Hoắc tổng làm cho dở khóc dở cười. Cô ôm hai chân trên giường, phát sầu hỏi: \”Rốt cuộc có cách nào để anh ngủ không?\”

Anh cần bảo dưỡng thân thể, nếu còn như vậy thì chắc chắn sẽ gục ngã.

Trên tin tức có rất nhiều người đột tử vì không nghỉ ngơi điều độ, cô không muốn chuyện này xảy ra trên người Hoắc Vân Thâm.

\”Có lẽ chỉ có một,\” Anh thả chậm tốc độ nói, từng chữ cọ xát lỗ tai cô, \”em ngủ bên cạnh anh.\”

Ngôn Khanh kiềm chế tính tình của mình, nói dịu dàng như nước: \”Thâm Thâm, anh không thể đùa bỡn em.\”

Thâm Thâm đoan trang bảo: \”Anh nói thật.\”

Ngôn Khanh tức tối cúp điện thoại của anh, nhưng vẫn quan tâm đến chuyện này. Cô nhắn tin cho Mẫn Kính thử thăm dò, hỏi anh ta nguyên nhân Hoắc tổng mất ngủ. Lần trước tuy biết về bệnh tình của anh, nhưng cô cũng không rõ bao nhiêu.

Mẫn Kính dứt khoát gọi đến: \”Ngôn tiểu thư, lần trước tôi nói rồi, tình trạng của anh ấy thuộc loại rối loạn căng thẳng tương đối nghiêm trọng, là chấn thường tinh thần do bị kích thích quá mức, không phải chỉ đơn giản là mất ngủ. Năm đó vào buổi sáng hôm xảy ra chuyện, anh ấy ngủ ở trong nhà, Vân Khanh đi ra ngoài mua bữa sáng, vừa ra ngoài cửa thì bị trói đi. Chỉ cách một cánh cửa, anh ấy đã mất đi cô ấy.\”

Ngôn Khanh ngước mắt, nhìn cô gái nhỏ trong sáng trên tấm ảnh.

\”Khi đó anh ấy bị giày vò đến nỗi không nhìn ra hình người, không ăn không ngủ, từ đáy lòng đã hận thù hai điều này. Dần dần, thể xác và tinh thần đều có bản năng, cứ đi vào giấc ngủ thì sẽ liên tục mơ thấy Vân Khanh rời khỏi anh ấy, ăn cơm cũng gian nan. Nói chung vẫn luôn nhớ đến việc cô ấy mua bữa sáng đó không trở về.\”

Ngôn Khanh nhẹ giọng hỏi: \”Anh ấy coi giấc ngủ và việc ăn uống là sai lầm của mình, phải không?\”

Nếu không ngủ, Khanh Khanh sẽ không bỏ lại anh, nếu không ăn, Khanh Khanh sẽ không đi ra ngoài.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.