Vân Lăng cho rằng, phàm là một người phụ nữ bình thường đều không thể chịu nổi hai chữ \”thế thân\”, chắc chắn có thể kích thích được Ngôn Khanh, buộc cô lộ ra phản ứng có liên quan đến Vân Khanh.
Song không ngờ lại bị cô đáp trả triệt để như vậy.
Vân Khanh trước đây tính tình rất mềm mỏng, dù cho cô ta có bức bách thế nào thì cô cũng sẽ không nói những lời như vừa rồi.
Cô biểu hiện lạ lẫm mà thản nhiên, chẳng lẽ mất trí nhớ? Nhưng cho dù mất trí nhớ, cũng chỉ là không nhớ rõ mà thôi, không thể ngay cả tính cách cũng thay đổi.
Nếu nói là giả bộ, vậy Vân Khanh lại càng không cần.
Trừ phi cô thật sự là một người khác.
Vân Lăng nhìn chằm chằm hình dáng tương tự trước mắt này, ngũ quan và nét quyến rũ hơn hẳn khuôn mặt mình. Nhớ lại sự không cam lòng nhiều năm qua núp dưới bóng Vân Khanh, càng nghĩ càng oán giận. Cảm xúc vừa xộc lên đầu, cô ta liền nâng cánh tay túm lấy quần áo cô, muốn kéo cô lại gần để nhìn xem có phải cố chỉnh thành như vậy hay không.
Ngôn Khanh nhanh tay lẹ mắt rút điện thoại di động giấu bên người nhắm ngay vào Vân Lăng: \”Nếu cô đụng vào tôi, đừng trách tôi quay lại.\”
Bình thường cô không thích hùng hổ doạ người, nhưng thái độ của Vân Lăng thật sự quá ác liệt, có lẽ đã chửi bởi không ít sau lưng Vân Khanh.
Mặc dù là thay nữ thần xả giận, Ngôn Khanh cũng vẫn muốn chọc giận cô ta thêm một chút: \”Chờ tôi quay video xong, cô đoán xem, nên đưa lên mạng nói khách quý bắt nạt thí sinh mới, hay là đưa thẳng cho Hoắc tổng xem thì tốt hơn? Mặc dù tôi chỉ là thế thân, nhưng cô cũng nên biết, anh ấy có bao nhiêu – để ý tôi.\”
Chữ \”bao nhiêu\” còn kéo thật dài.
Giọng điệu lộ ra chút kiêu ngạo nho nhỏ, là thật sự không cảm thấy việc này có gì khó để mở miệng.
Vân Lăng tính trở mặt theo phản xạ, lại nghĩ dù có cãi lại cũng rơi xuống thế hạ phong. Đúng lúc này, giọng trợ lý từ xa vang tới, sốt ruột tìm cô ta: \”Chị Lăng Lăng, chị có ở bên này không? Giám sát chương trình đang thúc giục đến đối chiếu quá trình ghi hình.\”
Vân Lăng không muốn bị phát hiện, vội vàng thay thành hình tượng nữ thần như mọi khi, cất giọng trả lời như thường.
Cô ta quay đầu lườm Ngôn Khanh, cắn răng nói nhỏ: \”Có gì đắc ý, đồ dởm chính là đồ dởm, anh ta coi cô là công cụ an ủi mà thôi, cô nghĩ anh ta sẽ thật sự coi trọng?\”
Hoắc Vân Thâm là một kẻ điên lạnh lùng không tim không phổi, ngoài Vân Khanh, anh ta căn bản không có cảm tình với người bình thường, nếu một ngày nào đó làm không tốt thì sẽ trở mặt.
Hàng giả mà thôi, lại còn cảm thấy mình có chỗ dựa.
Bản thân cô ta đã bị Vân Khanh trấn áp đủ rồi, không thể nhẫn nhịn được một tên giả mạo không biết từ đâu nhảy ra cưỡi lên đầu mình.
Ít nhất ở trong chương trình này, cô ta là khách quý, tương đương với huấn luyện viên đặc biệt trong kỳ này, mà Ngôn Khanh chỉ là một thí sinh nhỏ chưa có thành tựu.