[Khải Nguyên] Núi Băng Nào Tan Trước? (Hoàn) – Chap 96: Người thương hóa người dưng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Khải Nguyên] Núi Băng Nào Tan Trước? (Hoàn) - Chap 96: Người thương hóa người dưng

YOU ARE READING

Author: Wre (wreismyname)
Tình trạng: Hoàn (104 chap Vĩ thanh)
Thể loại: Hiện đại, bá đạo công, lãnh đạm thụ, 40% giới giải trí 30% hắc bang, HE
Rating: 17
Tóm tắt:
Một ca sĩ chỉ lo muốn trở thành trùm sòng bạc hộp đêm.
Một quản lí nhỏ hơn 1 t…

#boylove
#fanfic
#kaiyuan
#karroy
#yaoi
#đammỹ

Đó không phải mục đích của anh sao? Vương Tuấn Khải sống chết ra sao đối với tôi đã không còn quan trọng, từ lâu rồi.

————————————-

Trụ sở tổ chức X đang diễn ra một bữa tiệc ăn uống linh đình mừng kỉ niệm 1 năm ngày cưới của Jackson và Eric. Tất cả mọi thành viên của tổ chức đều có mặt đầy đủ cho dù có đang bận bịu làm nhiệm vụ mấy đi chăng nữa. Tuy nhiên vẫn là thiếu mất 1 cái đuôi hay náo loạn nào đó.

Lưu Chí Hoành nhìn một lượt xác định Jesley rõ ràng không hề tới, liền kéo kéo ống tay áo lão chồng mình – người ít uống rượu nhưng lúc này đang cầm cái li như đúng rồi, thấp giọng hỏi:

\”Jesley nhất định không về được à?\”

\”Đây là nhiệm vụ của cậu ta, cũng là quyết định chiến dịch ngoại giao của mình có đạt thành kết quả hay không. Jesley xưa nay luôn thích hành động tùy hứng. Lần này nếu như có thể thông minh sáng suốt giúp được bọn họ, thì sẽ cho cậu ta thăng chức, không bắt đi làm việc chạy vặt nữa.\”

\”Anh cũng đừng khắt khe với cậu ấy quá. Jesley tính tình trẻ con.\”

\”Tính tình trẻ con nhưng lại muốn trèo cao. Không trưởng thành không ở vị trí cao được.\”

Vương Nguyên thuận tay vơ được cái cán chổi, lập tức nắm chắc thủ thế tự vệ. Ánh mắt cậu lạnh lẽo như hàn băng. Kể từ khi đến KR, sống giữa những con người thực lòng thực tâm cùng cậu vào sinh ra tử, trái tim vốn cứng rắn của Vương Nguyên cũng đã bị cảm hóa đi nhiều. Nhưng chỉ lúc này cậu thật sự nếm được mùi vị của sự phản bội. Nam Trì của bây giờ như một tên không cảm xúc, chút cảm xúc ghen tức xấu xa cái đêm gặp ở KR cũng không còn, chỉ còn lại một thứ chấp nhất. Nếu không bắt được cậu, anh ta sẽ không bỏ cuộc.

Ngoài việc Thẩm Ca đang bị mai phục đấu súng tay đôi, cậu không biết gì hết. Phương thức liên lạc duy nhất đã bị Nam Trì phá hỏng, Tiêu Trình có muốn cũng không thể định vị được cậu. Nói chung, muốn thoát, chỉ có cách dựa vào chính mình. Cho dù có bị thương, cho dù chỉ còn chút hơi tàn, cũng phải cố sống để gặp được Vương Tuấn Khải, xác nhận hắn còn bình an vô sự.

Quân địch hai ba tên xong pha đánh tới, Vương Nguyên quay ngang cái cán chổi, dùng hết sức bình sinh đẩy thật mạnh chúng thành một hàng dài, rồi giơ chân lên đạp mạnh vào đùi một tên làm gã ngã khuỵu xuống, miệng chửi thề đầy tức giận.

Nam Trì đột ngột lao lên, vung dao tới, hạ thủ tuyệt tình liên tiếp mấy phát làm Vương Nguyên chỉ biết khổ sở né đòn. Lưỡi dao sắc bén cắt trên thân cán chổi bằng nhựa vài vệt trắng xóa.

Người ta nói 2 đánh 1 không chột cũng què, đằng đây 5 đánh 1, ỷ nhiều hiếp ít, lại một bầy cao thủ, tên nào tên nấy đều mang vũ khí. Bây giờ, ví dụ như có tên nào rút khẩu súng ra thì có lẽ Vương Nguyên cậu chạy đằng trời. Nam Trì dùng dao hạ thủ, nhưng đâu có nghĩa là anh ta không mang theo phương án dự phòng? Trong tay cậu chỉ có một cái cán chổi yếu ớt, cậu cũng không phải theo môn phái Kungfu Panda, không chóng thì chầy nhất định sẽ thúc thủ chịu trói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.