YOU ARE READING
Author: Wre (wreismyname)
Tình trạng: Hoàn (104 chap Vĩ thanh)
Thể loại: Hiện đại, bá đạo công, lãnh đạm thụ, 40% giới giải trí 30% hắc bang, HE
Rating: 17
Tóm tắt:
Một ca sĩ chỉ lo muốn trở thành trùm sòng bạc hộp đêm.
Một quản lí nhỏ hơn 1 t…
#boylove
#fanfic
#kaiyuan
#karroy
#yaoi
#đammỹ
Vương Tuấn Khải, từ trước đến nay tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với anh. Nhưng một lần phạm lỗi, lại là tội lỗi lớn đến không ngờ… Cho nên… thứ lỗi, tôi phải đi thôi.
Chúc anh sống hạnh phúc.
—————————————–
Vương Nguyên trở về KR, lúc này đã rất khuya.
Nhưng càng khuya thì khu phố này càng nhộn nhịp. Vương Nguyên vừa bước chân vào cửa đã thấy Tam gia ngồi ở quầy bar cười cười vẫy tay với cậu.
Vương Nguyên không nhếch nổi khóe môi, chậm chạp lết vào trong phòng. Đang đi đến giữa hành lang dẫn vào căn cứ, liền gặp phải Vương Tuấn Khải đang trên đường đi ra.
Vừa nhìn thấy cậu, hắn liền vội vã lao tới nắm chặt hai bả vai, kích động nhìn vào mắt cậu:
\”Đi đâu giờ này mới về? Tôi gọi cậu còn không nghe máy, có biết tôi rất lo không?! Ngoài kia có bao nhiêu kẻ đang nhắm vào cậu đấy!… Vương Nguyên, làm sao vậy? Đứa nào bắt nạt cậu, tôi đi phế hắn!\”
Vương Nguyên không nói gì, im lặng ôm lấy thắt lưng hắn.
\”Anh lo cho tôi đến thế à?\”
\”Tất nhiên!\” Vương Tuấn Khải hùng hổ đáp.
\”Ồ…\”
Nửa tiếng sau, Vương Nguyên lại như mọi ngày mà nằm trong lồng ngực Vương Tuấn Khải chuẩn bị ngủ. Cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, dụi vào vai hắn, nhỏ tiếng hỏi:
\”Vương Tuấn Khải, chúng ta giống nhau, đều chẳng có ba mẹ…\”
Vương Tuấn Khải hơi bất ngờ, trong lòng cũng mang máng đoán được chắc điều tra đã có kết quả nên Vương Nguyên mới buồn như vậy, tận tâm bày tỏ ôn nhu, nhè nhẹ vuốt ve sau lưng cậu.
\”Ừm…\”
\”Cuộc sống không có ba mẹ có phải rất khổ sở không? Anh chưa từng kể với tôi…\”
Vương Tuấn Khải cười cười, giọng nhẹ tênh như kể chuyện người khác.
\”Từ lúc tôi nhận thức được thế giới thì cũng chỉ có mình lão Cẩm là người thân mà thôi. Chi tiết thì cũng không nhớ được gì. Có điều… đúng là sống không dễ dàng. Đám thúc thúc liên hồi bắt nạt tôi, xong bị lão Cẩm mắng cho thì bắt đầu sai con cái nhà mình đến ăn hiếp tôi. Mãi sau này tôi cũng mới biết, bọn họ là muốn tranh giành quyền lực. Trước đó họ tập trung diệt lão Cẩm, xong tự nhiên lòi ra thêm một đứa, cho nên muốn diệt cỏ tận gốc.\”
Vương Nguyên cụp mắt, im lặng chờ hắn nói tiếp.
\”Thật ra thì sống trong gia tộc lớn vừa mệt mỏi lại vừa đầy rẫy toan tính, mưu mô. Từ bé tôi chỉ ước có thể thoát khỏi Vương gia, làm trẻ con đầu đường xó chợ cũng được, chỉ cần tự do là tốt rồi. Nhưng anh trai một mực không cho, sợ tôi gặp nguy hiểm. Sau này khi anh ta nắm trong tay toàn bộ quyền lực rồi, vẫn chỉ muốn tôi đi làm những công việc bình thường, ca sĩ diễn viên hay gì đó khác, cực lực phản đối tôi đi theo con đường có dính 30% hắc đạo này. Biết sao được, tôi mà không trở nên cường đại, đám anh em họ hàng còn đang phẫn uất kia sẽ tiếp tục đánh lén tôi hay sao?\”