[Khải Nguyên] Núi Băng Nào Tan Trước? (Hoàn) – Chap 77: Nhịp tim đạt 100 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Khải Nguyên] Núi Băng Nào Tan Trước? (Hoàn) - Chap 77: Nhịp tim đạt 100

YOU ARE READING

Author: Wre (wreismyname)
Tình trạng: Hoàn (104 chap Vĩ thanh)
Thể loại: Hiện đại, bá đạo công, lãnh đạm thụ, 40% giới giải trí 30% hắc bang, HE
Rating: 17
Tóm tắt:
Một ca sĩ chỉ lo muốn trở thành trùm sòng bạc hộp đêm.
Một quản lí nhỏ hơn 1 t…

#boylove
#fanfic
#kaiyuan
#karroy
#yaoi
#đammỹ

   \”Không có đối tượng, đột nhiên muốn luyện tập kĩ năng hôn để làm gì? Anh rõ ràng không hề ưa tôi, đối với tôi suốt ngày ra lệnh này nọ, gắt gỏng, nhíu mày nhăn mặt… Vậy tại sao… chẳng có lí do gì, mà đột nhiên lại muốn tôi làm bia tập bắn cho anh?\”  

————————————————–

Vương Nguyên chăm chỉ tìm thông tin các tổ chức có sát thủ phóng bài nhưng đều là các tổ chức ngoại quốc, hơn nữa ở khá xa, căn bản không hề có liên quan gì đến cậu, cuối cùng quyết định buông bỏ mọi thắc mắc, coi như y là một tên ở đâu đó lạc vào một trong số các gia tộc muốn đối đầu với An gia mà thôi.

Vương Tuấn Khải cười tủm tỉm hỏi cậu, \”Bỏ cuộc rồi à?\”

\”Ừ, mệt đầu.\”

Đúng là Vương Nguyên mệt đầu thật. Mọi ngày thì đỡ, nhưng hôm nay cậu thực sự không muốn suy nghĩ gì nữa hết.

Vương Nguyên thấy cả người mệt mỏi, đoán chừng có triệu chứng của cảm mạo.

Dạo này thời tiết thất thường, cộng thêm trước đó Vương Nguyên có đến gần hai tháng thức thâu đêm, cho nên lúc này thân thể bắt đầu lên tiếng đòi quyền lợi.

Cậu nằm trên giường, kéo chăn đắp ngang ngực, mắt trừng trừng nhìn Vương Tuấn Khải từ lúc tắm xong đến giờ cứ nằm bên cạnh nhìn cậu chằm chằm.

Mọi ngày là cậu nằm đọc sách, hắn ở bên cạnh nhìn như vậy cũng không ảnh hưởng lắm. Nhưng hôm nay không đọc sách, bị nhìn như vậy thật sự trong lòng rất là ngượng.

Cậu chậm chạp xoay người, đưa tay lên che mắt hắn, muốn quát nhưng khí lực cũng không có nhiều, lời nói ra như một câu thỉnh cầu: \”Anh nhắm mắt vào, tôi cũng không phải đồ ăn.\”

Vương Tuấn Khải một phát bắt lấy tay cậu, nắm lấy bóp bóp, còn trêu chọc:

\”Sao hôm nay tay cậu mềm vậy, không định đánh tôi à?\”

\”Đánh anh bẩn tay, hừ!\”

Cậu không muốn nói chuyện, lại lật người nằm ngửa ra, im lặng nhìn mông lung lên trần nhà.

Vương Tuấn Khải lật người một cái, đè lên một nửa bả vai cậu, mặt hắn cúi sát xuống bên cạnh, ở ngay bên tai cậu mà thổi một hơi khí.

Vương Nguyên rất ghét bị thổi khí như thế này, lúc cậu cảnh giác thì còn đỡ được, nếu bị bất ngờ thì lập tức cả người đều căng thẳng. Đặc biệt lúc này cả người còn đang mềm nhũn ra vì mệt, cho nên một hơi thở mang mùi thơm nhàn nhạt của lá trà xanh bạc hà kia khiến cho lông tóc sau gáy dựng đứng cả lên.

\”Làm cái gì vậy?! Anh cút ra!\”

\”Vương Nguyên, hôm nay cậu dịu dàng thế?\”

\”…\” Tôi mà hét được, thì lỗ tai anh không còn ở đó mà nghe dịu với chả dàng đâu!

\”Sao thế tiểu trợ lí?\”

\”Tránh ra, tôi muốn đi ngủ.\”

Vương Tuấn Khải nhấc người một cái, bám sát lên người cậu, đầy bỉ ổi mà nói:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.