[Jujutsu Kaisen] Sau Li Hôn, Tôi Còn Trinh! – Chó cắn! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Jujutsu Kaisen] Sau Li Hôn, Tôi Còn Trinh! - Chó cắn!

Sáng hôm sau tôi mail cho cấp trên xin được nghỉ phép, mail vừa gửi đi, lập tức lão gọi điện lại cho tôi.

– Sao lại nghỉ?

– Chó cắn!

– …

Tôi lạnh nhạt phun ra hai tiếng. Lão có vẻ hơi giật mình khi nhận được câu trả lời của tôi nhưng rồi nhanh chóng lấy lại phong độ của một bậc lãnh đạo.

– Chó nào cắn nổi cô?

Chẳng lẽ tôi lại nói với lão, con chó đó đi bằng hai chân, cao đến 190cm, là một con mỹ cẩu?

– Thôi được rồi, tôi cho cô nghỉ sáng hôm nay, chiều nay cố gắng đi làm đúng giờ. Cố gắng hết chiều nay tôi cho cô nghỉ phép.

Thấy tôi không trả lời, lão xuống giọng. Tôi chấp nhận rồi cúp máy.

Tôi nhìn vào tờ lịch trên đầu giường, chiều nay là buổi kiểm tra sức khỏe tổng thể của Trường Chú thuật, bảo sao lão nhất quyết không cho tôi nghỉ.

Phía bên ngoài giường vẫn còn đọng lại chút hơi ấm, người cũng vừa mới đi khỏi đây. Trong bếp còn đang đun một nồi cháo, trên bàn để một liều thuốc tránh thái.

Tôi tắt bếp, tiện tay ném liều thuốc vào trong thùng rác. Cơ thể tôi, khả năng mang thai cực kỳ thấp.

Tôi tắm lại cơ thể một lần nữa, đêm hôm qua, sau khi xong việc Gojo vẫn còn lại chút tình người mang tôi đi dội nước.

Trong nồi chỉ là cháo trắng, ngoài ra không còn thêm bất kỳ thứ gì. Tôi nhún vai, thuận tay múc lưng bát cháo, mang ra bàn.

– Dậy rồi sao?

– Không, tôi đang mộng du.

Satoru trở về trên tay xách mấy thứ đồ đạc lỉnh kỉnh, thấy tôi đang định ăn cháo, hắn cất giọng quan tâm hỏi han, tôi thân thiện đáp lại một câu.

Thấy tôi không có ý định ngẩng lên nhìn hắn, Satoru vui vẻ ngồi lên cái ghế bên cạnh tôi, tay chống lên bàn, miệng treo một nụ cười nhàn nhạt. Hắn vén lên những lọn tóc đổ trên đầu vai tôi, lộ ra từng dấu vết xanh đỏ hắn để lại trên cơ thể.

Tôi gạt tay hắn ra, kéo dây váy trở về chỗ cũ, xúc một thìa cháo nhỏ, cho lên miệng.

– Ngon không? Tôi đặc biệt dậy sớm nấu cho em đấy!

Thứ này là thuốc cọp chứ không phải cháo, mặn! Mặn đắng! Mặn xuất sắc!

Tôi vốn định nhổ ra nhưng nhìn gương mặt mong chờ của hắn, tôi nuốt xuống.

– Rất ngon, cơ mà cổ họng tôi còn hơi đau. Tôi sẽ uống sữa, cái này anh ăn đi.

Nói đoạn tôi đứng lên, đẩy bát cháo về phía hắn, mở tủ lạnh, tu sữa ừng ực.

Satoru cũng nếm một chút món ăn hắn làm ra, ngay lập tức hắn nhổ ngược lại bát.

– Sao anh còn chưa về?

– Về đâu?

– Về nhà anh, tôi không tiếp.

Satoru lấy thìa nghịch cháo, một tay chống lên má. Tôi không nhận được câu trả lời thì thong dong đi gọt táo, dù sao thì tôi cũng đã quen với việc tôi và Satoru ở chung một chỗ nhưng không giao tiếp với nhau, ai làm việc nấy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.